Phạm Ngọc Tiến: Tản mạn: Chỉ là cái chăn

Bài này được dẫn về từ blog của nhà văn Phạm Ngọc Tiến: pntien.wordpress.com, ban biên tập đã lược bớt một đoạn không phù hợp với nội dung của trang này, vô cùng xin lỗi tác giả.

Tối qua vợ chồng một Việt kiều ở Sec về gọi điện mời sang Gia Lâm uống bia Tiệp. Nguyên hai bạn Huân, Hải này có nhà ở Praha, một biệt thự rất đẹp và tiện nghi là nơi mình đã nghỉ khi sang đó công tác. Nể bạn, phải mặc áo mưa đi xe máy sang. Chao ôi là rét. Mưa xuân nhưng tê buốt tay chân phèo phổi.

Chị bán chăn bốc chăn lên xe

Thấy hai bạn cũng than vãn về cái rét ở nhà khủng khiếp hơn rất nhiều cái rét ở châu Âu. Đấy là ở Hà Nội họ còn có nhà đẹp, di chuyển bằng ô tô.

Thắc mắc thì được biết nếu ở nhà và trên xe thì chẳng nói làm gì nhưng mà những ngày thăm quê ở Phú Thọ thì họ cũng phải ăn ở như những người họ hàng thân thuộc. Kết luận lại là không thể chịu nổi vì kém tiện nghi. Huân bảo, châu Âu đợt rét vừa rồi chết mấy chục người, số này là dân vô gia cư. Mình đã sang châu Âu mùa Đông, đúng là rét nhưng chỉ là khi đi ra ngoài đường còn thì trong nhà hệ thống sưởi khiến cho cái rét không thể xâm nhập. Chợt nhớ ra ở nước mình chưa bao giờ thống kê mùa đông có bao nhiêu người chết rét. Đa phần là các cụ già ở quê, những người đề kháng kém không thể chống chọi nổi với giá rét khắc nghiệt nếu không có sự hỗ trợ của điều hòa nóng và sưởi.

Trên đường chở chăn, áo ấm….

Tan tiệc đi về càng rét, tính quăng xe máy đâu đó rồi gọi taxi cho đỡ khổ, vừa đi vừa dùng dằng vân vi về con số mấy chục người vô gia cư chết rét ở châu Âu. Ở ta mới chỉ có thống kê những đợt rét đậm rét hại chết bao nhiêu trâu bò ở huyện này, tỉnh nọ chứ tịnh không có thông báo số người chết rét. Nghĩ thế và bất chợt ớ ra khi nhớ đến cái rét miền núi. Nãy giờ nói chuyện là nói về rét thành phố và đồng bằng. Miền núi nhiệt độ còn thấp nữa, có khi xuống đến độ âm. Và cái này mới quan trọng, miền núi nghèo đừng mơ tiện nghi, cốt sao cho mặc đủ áo, ngủ đủ chăn đã là hạnh phúc. Thế là quên chuyện đổi xe chống rét, nghĩ ngay đến mấy trăm cái chăn ông Trần Đăng Tuấn đang đưa lên cho học sinh ở Mường Khương, Lào Cai. Ừ nhỉ, chăn. Chăn đắp ấy mà. Những cái chăn của chương trình mua ủng hộ các cháu miền núi song hành cùng áo ấm, đồ dùng và cơm thịt.

Tập kết chăn bốc lên xe

………….

Nói về chăn. Mình có một mối mua chăn quen từ vài năm nay. Chị này tên là Đào, mình chỉ biết có vậy thôi. Từ một phóng viên giới thiệu nhà văn Thùy Linh quen được chị này và sau đó đến mình. Mấy năm rồi bọn mình đã mua xấp xỉ ngàn cái chăn chở lên các trường học ở Hà Giang và năm rồi là Tây Bắc. Đào có một cửa hàng chăn gối đệm ở phố Kim Ngưu. Cách đây 3 năm, lần đầu mua chăn, chị báo giá là 110 ngàn đồng một chiếc. Loại chăn chần ruột bông hóa học nhẹ và đẹp của ta may chứ không phải chăn Trung Quốc. Bọn mình xem chăn rất ưng ý. Chính mình khi đi Hà Giang năm kia rét quá đã lấy chăn đó đắp khi ngồi trên xe thấy rất ấm. Mặc cả, chị này nói em không ăn lãi nhiều đâu giá đó là giá bán buôn thấp nhất rồi. Cười bảo, bọn mình không đi buôn mà là quyên góp nhau mua tặng các cháu miền núi đấy. Thấy chị ngẩn ra rồi bảo vậy à, vậy à. Rồi chị bán với giá 100 ngàn ( mấy anh em cũng xem mẫu cũng khảo giá chán chê rồi đấy nhé). Năm ngoái, rồi năm nay khi lấy chăn chị vẫn giữ nguyên giá đó. Đoàn ông Tuấn chuyến này mang đi 300 chiếc, xếp chật cả cái xe 24 chỗ. Lúc xếp chăn xong, xe chuẩn bị đi thấy chị tần ngần như định nói gì. Mình đón ý bảo, còn mua nhiều, nếu mua tiếp sẽ báo trước vài ngày, yên tâm, yên tâm. Không phải thế, em định hôm nào thu xếp được các anh cho em đi theo một chuyến, em không có nhiều chỉ muốn trực tiếp tặng cho bọn trẻ ít cái. Mình cười gật gật không thể nói gì. Cứ coi như những đứa trẻ nào đó đã được đắp ấm từ chăn  của chị.

Chỉ là cái chăn thôi. Đúng thế, ý nghĩ về cái chăn nhỏ nhoi của người bán hàng bình thường lấy sự lờ lãi mưu sinh thường nhật vẫn nặng lòng giúp người giờ ùa về khiến mình thấy ấm áp. Trẻ miền núi cần rất nhiều thứ nhưng chỉ cần mỗi người có cử chỉ như chị bán chăn tên Đào này thì chí ít cũng đã có được những chiếc chăn tâm tưởng đắp ấm tình người.

Ai cần mua chăn thì gọi Đào, 0912134152 hoặc gọi qua mình. Đừng cười mình chỉ trỏ nhé. Chỉ trỏ cũng được. Miễn là có những cái chăn mang lên đắp ấm cho trẻ miền núi. Khekhe….

Hà Nội 11/2/2012

PNT