Người bỏ Sàng Ma Sáo

Tác giả: Thùy Linh

Nếu không có sự kiện cô giáo Lý Thị Hồng (người Dáy) bị lũ cuốn mất thì lần này không ghé về Sàng Ma Sáo trong chuyến khảo sát và đưa gánh xiếc đi biểu diễn cho 4 điểm trường của huyện Sapa vừa rồi. Một nơi thân quen từ hai năm nay. Nhiều cô giáo trẻ đã chuyển đi nơi khác, nhiều cô mới đến thay. Và chỉ có Hồng là ra đi mãi mãi…

1(1)

Đường từ Sapa đến Mường Hum giờ xấu tệ vì thủy điện đang xây dựng. Vẻ đẹp hoang vu của Sàng Ma Sáo chẳng mấy còn vì công trường…Đoạn đường từ đập thủy điện đến bản người Dáy, nơi nhà Hồng đang ở chỉ còn là đất đá, gập nghềnh đường xấu. Đến để thấy con đường hàng ngày Hồng đi dạy học là thế nào, nhất là khi trời mưa, lũ cuốn…

Hồng mất chưa qua 49 ngày. Những ngày này em vẫn còn quanh quẩn đâu đó trong nhà…Không hiểu em có siêu thoát nổi không khi thấy cảnh chồng con ngơ ngác, bơ vơ như vậy…

Nhà Hồng đây

Nhà Hồng đây

Ngôi nhà là túp lều dựng tạm trên đất mượn của họ hàng. Chái bếp là tấm liếp đan hở hốc. Nhưng vẫn là ngôi nhà hạnh phúc của em cùng chồng con. Một hạnh phúc giờ dang dở…Lành, chồng Hồng, là người Kinh từ Mường Khương qua đây làm thuê, gặp Hồng, yêu và lấy nhau. Lành mồ côi mẹ từ nhỏ, sống với anh chị. Giờ số phận lặp lại ở con trai anh. Phận gửi rể không có ruộng, sống nhờ ruộng cấy của gia đình nhà vợ, lúa xân xiu đủ ăn. Không nghề nghiệp, không việc làm, có mấy bộ bàn ghế cho thuê ế chỏng chơ nơi xó nhà…Cả gia đình nhỏ sống nhờ lương giáo viên mầm non của Hồng…Gương mặt Lành giờ vẫn thất thần. Người mất đã mất rồi. Nhưng người còn ở lại sống sao khó quá, cô đơn, bất lực, hoang mang…

Bàn thờ Hồng

Bàn thờ Hồng

Cô Huyền (hiệu trưởng mầm non Sàng Ma Sáo) nói sẽ đưa Lành về quán sửa xe của chồng mình để phụ giúp, kiếm tiền rau cháo. Quán sửa xe đó mình đã ghé thăm, giữa bản người Mông, nhỏ bé nép bên đường từ Sàng Ma Sáo đi Y Tý. Sống, chị em nương tựa, bảo ban nhau làm nghề dạy học nơi rừng xanh núi đỏ. Giờ người đi rồi, người còn lại vẫn đứng ra bao bọc, gánh vác phần nào trách nhiệm thay người đi…Tất cả đều chưa đến tuổi 30, trẻ trung, nhân hậu, kiên nhẫn, chịu đựng, nghèo…

Từ ngày mẹ mất, cu Quang không nói không cười. Nó vẫn nghĩ mẹ đi dạy học chưa về vì nghe người lớn giải thích vậy. Hàng ngày vẫn ra cửa ngóng…Gương mặt nó buồn như rơi rụng hết niềm vui sống. Lúc mình vào nhà, nó lấp ló cửa bếp, rụt rè, ngơ ngác…Hỏi thế nào cũng không nói, không gật. Bảo sao làm vậy, lẳng lặng, ơ hờ…Mặc cho quần áo mới cũng không thiết. Đưa bánh kẹo cũng không buồn ăn. Bóc bánh ra cầm trên tay, vậy thôi…Nhưng không khóc lóc. Chỉ là mất hồn…

Mặc áo mới vẫn không thích

Mặc áo mới vẫn không thích

Bánh cũng không thiết ăn

Bánh cũng không thiết ăn

Cu Quang cứ ngồi như thế này chờ mẹ...

Cu Quang cứ ngồi như thế này chờ mẹ…

Bà ngoại phải dựng dậy để ra chào khách ra về. Không thì con cứ ngồi lặng im ở đó

Bà ngoại phải dựng dậy để ra chào khách ra về. Không thì con cứ ngồi lặng im ở đó

Nhà tắm của gia đình Hồng

Nhà tắm của gia đình Hồng

Đây là bếp...

Đây là bếp…

Máy sấy tóc của Hồng vẫn treo trên cột nhà

Máy sấy tóc của Hồng vẫn treo trên cột nhà

Buồng hạnh phúc

Buồng hạnh phúc

Lành - chồng Hồng, vẫn chưa tin đã mất vợ

Lành – chồng Hồng, vẫn chưa tin đã mất vợ

Gánh hàng xén hội ý và quyết định sẽ đỡ đầu cho cu Quang đến khi trưởng thành. Số tiền bạn bè quyên góp sẽ gửi vào sổ tiết kiệm cho con. Tạm thế đã để con không cô đơn lúc vắng mẹ…

Những mong con trai vượt qua phận mồ côi buồn tủi, lớn lên mạnh mẽ, học hành ngon nghẻ và nên người…