Ma Xó: Tìm lại một phần niềm tin đã mất

Từ rất lâu tôi bỏ thói quen viết lách. Gần hai mươi năm lăn lộn với thương trường, tôi đã không còn tin cuộc sống còn những điều tốt đẹp. Tham gia vào chuyến đi lên Tây Bắc với Gánh Hàng Xén lần này, tôi muốn tìm lại chút gì đó để bấu víu, để cố gắng tin rằng: đâu đó vẫn còn những người và những điều tử tế.

Entry này, tôi không viết về những người bạn của Gánh Hàng Xén, bởi vì cũng như tôi, họ đang ý thức cố gắng tạo ra những điều tốt đẹp (dù là rất nhỏ). Tôi muốn viết tặng những người bạn chưa từng gặp mặt, những người xa lạ mà bình thường tôi sẽ lướt qua họ một cách thờ ơ.

Chuyến hàng của Gánh Hàng Xén chuẩn bị lên vùng Tây Bắc khá nặng, chủ yếu là quần áo cũ, sách vở, thuốc men… cho các cháu nhỏ ở 3 xã Tả Gia Khâu, Pa Cheo, Sàng Ma Sáo tỉnh Lào Cai. Theo kế hoạch, xe tải chở hàng của tôi sẽ xuất phát lúc 2h sáng để kịp có mặt ở Tả Gia Khâu trước 4h chiều ngày 4/3. Phải lên sớm để có thời gian chia hàng cho các điểm trường/lớp cắm bản.

Chặng đường Hà Nội – Yên Bái khá nhẹ nhàng, dù đường tối và mưa nặng hạt. Qua khỏi địa phận Yên Bái, bắt đầu có những đoạn đường uốn lượn, ôm theo những vạt rừng. Cậu lái xe còn trẻ và một phút lơ đãng với mặt đường trơn trượt, chiếc xe tải chở hàng lật ngang. Cung đường lên Tây Bắc là thế, dù đã gần 6h sáng, nhưng sương mù còn khá nặng, đường trơn, luôn luôn là cái bẫy cho cánh lái xe.

Chúng tôi khá vất vả mới có thể chui ra khỏi chiếc xe tai nạn. Vừa đặt chân được xuống đất, tôi đã nhận được lời hỏi thăm và cái vỗ vai ân cần của anh bạn chủ quán bên đường. Thấy xe lật, họ chạy sang đường xem có thể giúp được gì. Anh chủ quán khá nhiệt tình, cho tôi số điện thoại của nhóm cứu hộ và vài thông tin chi tiết của khu vực đó. Hỏi ra mới biết, đoạn đường này ngày nào cũng có xe bị tai nạn.

Gọi được xe cứu hộ, tôi tranh thủ thông báo cho trưởng đoàn, chị Sống Thật Chậm, và doanh nghiệp cho tôi mượn xe để tìm phương án giải quyết. Lúc đó, tôi thực sự giận dữ và lo lắng vì sợ xe phải nằm lại Yên Bái không thể mang hàng đến cho các cháu nhỏ vùng cao đúng như lịch đã hẹn.

Sau vài phút thông báo, doanh nghiệp cho mượn xe đề nghị sẽ cho một xe tải khác đi từ Hà Nội lên để bốc hàng đi tiếp, và từ phía chị Sống Thật Chậm, anh TamCa cũng để lại một lời hứa hẹn sẽ giúp đỡ. Cuộc điện thoại với anh TamCa vừa dứt (hay cảm giác của tôi như thế?), tôi nhận ngay được một cuộc gọi khác. Giọng phụ nữ nhẹ nhàng và lo lắng xưng tên là Hương, giám đốc chi nhánh công ty bảo hiểm Toàn Cầu. Chị thở phào khi tôi thông báo là không có thiệt hại về người, xe hàng lật ngang bên đường, và địa điểm chính xác của chiếc xe tai nạn.

Mới 6 giờ sáng, đứng một mình bên lề đường, tôi liên tục nhận được những cuộc điện thoại hỏi thăm, an ủi, và những chỉ dẫn cần thiết từ các bạn nhân viên của công ty bảo hiểm Toàn Cầu. Các anh chị hối hả liên hệ ngay lập tức với các đoàn xe tải của cả Yên Bái và Lào Cai. 6h15 phút, tôi được thông báo là sẽ có một chiếc xe tải khác bắt đầu xuất phát từ Yên Bái đến thay thế cho chiếc xe bị tai nạn cùng lời dặn dò ân cần của một bạn tên là Hiếu : “Anh cứ cho chuyển hàng sang xe mới và xuất phát, bọn em sẽ đón anh ở Lào Cai và dẫn đường cho xe đi tiếp lên Tả Gia Khâu. Mọi chi phí cho chuyến xe, bên em đã thỏa thuận và lo xong hết rồi.”

Đội cứu hộ loay hoay khá lâu mới có thể đưa chiếc xe chở hàng lên mặt đường, vừa lúc chiếc xe tải từ Yên Bái chạy đến. Trước đó, tôi đã nhờ anh chủ quán gọi hộ một số thanh niên ở khu vực lân cận ra giúp chuyển hàng. Mệt mỏi vì chuyến đi sớm, và bực dọc vì tai nạn bất ngờ, tôi không hề cảm tình với những người đàn ông lam lũ đứng vây quanh. Họ nhìn tôi, một ông chủ với xe hàng đầy ắp như 1 con mồi béo bở và buông một câu ngã giá khá lạnh lùng : “Bốc cả xe hàng, giá 500.000 đồng hoặc là ông tự mà làm”. Tôi im lặng, chấp nhận vì không muốn kéo dài thời gian và làm hỏng kế hoạch của cả đoàn. Khi bốc hàng, những người đàn ông kia mới nhận ra, đây là một chuyến hàng từ thiện. Họ trải bạt xuống đường để những túi hàng không lấm bùn, nhẹ nhàng sắp xếp ngay ngắn từng bao quần áo cũ (bên trong có tủ thuốc thủy tinh) sang chiếc xe tải mới. Sau khi xếp hàng xong, anh bạn thủ lĩnh của nhóm đưa lại cho tôi 200.000 đồng với lời nhắn : “Chúng tôi đóng góp cho các cháu nhỏ vùng cao, nếu biết trước thế này, tôi đã mang ở nhà thêm bao sắn và ngô gửi cho các cháu.”

Chúng tôi có mặt ở Tả Gia Khâu lúc 5h30 chiều, vừa kịp chia hàng cho các điểm trường cắm bản.

Entry này, tôi xin cảm ơn :

–         Những người bạn mới tôi chưa từng gặp mặt: Chị Hương, giám đốc chi nhánh và các anh chị nhân viên công ty bảo hiểm Toàn Cầu, những người bị đánh thức, hối hả thu xếp cho kỳ được chiếc xe chở hàng trong buổi sáng tinh mơ ngày chủ nhật và cương quyết giành chịu mọi chi phí cho chuyến xe hàng từ Yên Bái lên Tả Gia Khâu.  

–         Anh bạn chủ tịch HĐQT công ty đã tài trợ cho một phần số hàng và chiếc xe bị tai nạn. Các bạn trong công ty của Anh rất nhiệt tình khi đề nghị được điều động một chiếc xe khác đi từ Hà Nội lên Yên Bái, và chịu mọi chi phí cứu hộ, sửa chữa chiếc xe tải với sự tiếc nuối và áy náy khi không thể giúp chúng tôi đi đến cuối chặng đường.

–         Những người đàn ông quê mùa, lam lũ đã chuyển hàng cho chúng tôi. Giá trị 2/5 số tiền công dỡ và chuyển hàng các anh gửi lại cho các cháu nhỏ vùng cao, đối với tôi là vô giá.

–         Anh lái xe người Yên Bái, vì quá bận nên tôi không kịp hỏi tên. Thỏa thuận ban đầu đi từ Yên Bái lên Mường Khương (vì các bạn thuê xe nhầm địa điểm đến), từ Mường Khương lên Tả Gia Khâu thêm 30km đường đèo. Anh bình thản vượt qua đèo Pha Long, nhiệt tình đưa hàng đến tận một số điểm trường cắm bản. Không một lời than vãn cho đoạn đường phát sinh (di chuyển khoảng 10km/h). Không một lời trách cứ khi anh phải ngủ lại bản một đêm (vì giao hàng đến tận các điểm lớp cắm bản đến 7h tối).

–         Và xin cảm ơn cú tai nạn lật xe, đã mang lại cho tôi một phần niềm tin đã mất.

43 bình luận trong “Ma Xó: Tìm lại một phần niềm tin đã mất

  1. Thật cảm động vì những tấm lòng này.
    Cuộc sống này vẫn còn những tấm lòng vàng giữa những đồng thau. Những tấm lòng này làm cho chúng ta còn có lí do để yêu thương cuộc sống bạn nhỉ.

  2. Cảm phục tấm lòng và sự can đảm của c ác anh chị. Lòng nhân hậu đã giúp các anh chị vượt qua những hiểm nguy một cách nhẹ nhàng nhất. Cầu mong trời phật luôn che chở cho các anh chị chân cứng đá mềm để đồng hành lâu dài với các em nhỏ.

  3. Chuyến đi bão táp! Mừng vì anh chị bình an, mừng vì Tây bắc thân thương nhận được tấm lòng đôn hậu của tất cả các anh chị. Đọc bài của anh mà thót cả ruột gan nhưng ấm lòng vô cùng.
    Cảm ơn bài viết của anh.
    Thân.

    • Mình vừa hỏi thăm, hình như bạn Vũ Ngọc Hiếu là Hiếu của Bảo hiểm Toàn Cầu chi nhánh Lào Cai phải không? Nếu đúng thì cho bọn mình gửi lời cảm ơn đến chị Hương và các anh chị em trong công ty một lần nữa nhé !

      • Có gì đâu bác, đc góp một phần công sức nhỏ vào chuyến đi của các bác là em thấy thật sự vinh dự và trong lòng cảm thấy thật vui. Rất mong khi mỗi chuyến khởi hành của các bác lên vùng Tây Bắc em sẽ là một cầu nối để đưa các anh chị đến với vùng núi còn nhiều điều khó khăn vất vả…Nhân dịp 8-3 cho em gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến các chị có mặt trong đoàn hôm đó nhé. Chúc các anh chị hoàn thành sứ mệnh của mình 🙂

    • Chắc chắn bọn mình sẽ ghé thăm VP của các bạn để cảm ơn Chị Hương và anh em. Xuống Hà Nội phải nhớ gọi bọn mình nhé !

  4. Bac ma xo oi hom nao cho em kien dien bac nhe, doc bai viet cua bac cam dong qua, e tinh nguyen moi bac cafe mien phi nha.
    Cam on bac da het long vi cac tre em vung cao.

  5. Em mới mở ra nhìn xe lật mà giật mình, đọc tiếp thấy mọi việc bình an thì thấy nhẹ nhỏm cả người. Cầu mong mọi chuyến đi của chúng ta đều an lành.

  6. Chúc mừng MX tìm được một phần niềm tin đã mất, để có thêm động lực đi tiếp chứ nhỉ!
    15h hôm nay cả đoàn đã về Sapa an lành. Chia tay, nhóm đi ô tô thẳng về HN, nhóm đi Lào cai lên tàu, nhóm ngủ lại mai về.

    • Chúc mừng các bác đã hoàn thành xong 2 gánh hàng Sàng Ma Sáo và Pa Cheo. Tối hôm chủ nhật, khi bác bảo xe hàng vừa đến nơi an toàn, em mới thở phào 1 cái đấy

  7. Ma Xó và bà xã bình an là món quà lớn nhất cho cả các em và cho cả mọi người. Cảm ơn Ma Xó về câu chuyện nhé!

    • Hì hì, trong bài mình đã lờ đi, không dám nhắc đến bà xã cùng ngồi trên xe cho câu chuyện bớt nặng nề. Cảm ơn Nhung nhé 🙂

  8. Mừng MX và bà xã đã trở về bình an. Thêm vài vết xây xước trên thân thể nhưng những vết xước trong lòng lành lại. Cảm động vì câu chuyện của MX.

    • Em nghe kể loáng thoáng thế này : chú lái xe tải đi cùng ông xã chị lên SMS, trên đường có đặt mua 1 con lợn cắp nách mang về xuôi. Đến SMS, chú ấy cứ nằng nặc hỏi thăm xem còn đường nào khác để ra không? chấp nhận mất luôn con lợn cắp nách chứ không dám quay ra đường cũ nữa.

    • Úi giùi ui, chuyện này nghiêm trọng thật rùi, coi chừng lần sau không xe tải nào dám đi với bọn mình nữa mất 🙂

    • Em lại nghĩ khác, khi họ lên đến nơi, nhìn các bé vùng cao hân hoan nhận quần áo (cũ), sách vở, đồ chơi (cũ)… Họ sẽ tiếp tục quay trở lại.

    • Thế cho nên bây giờ ông xã tớ đã hiểu tớ can đảm thế nào khi ngồi sau tay lái của ông xã trong cuộc hành trình lên Tây Bắc chứ không thì ông ấy cứ nghĩ là tớ nhát gan :-)))

    • @MC: Bọn mình đã đi, đã thấy,đã biết tất cả những điều ấy và vẫn quay trở lại. Những người lái xe ấy họ cũng sẽ quay lại như bọn mình thôi.

  9. Chúng con xin được chia sẻ với các cô chú đã rất vất vả để mang đến áo ấm cho các trẻ em vùng cao <3

  10. Hi hi, nghe tin cái xe bị lật, mình cũng hơi bị hoảng, sau thấy nói k sao.
    Cho Copy bài này về nhé . Vừa hỏi thăm, thấy nói chiều về Sapa rồi. Chuyến vừa rồi k đi được vì bận . Ít bữa nữa mình đi chuyến khảo sát các điểm mới, có khi vẫn rẽ qua Bát xát.

  11. Rất mừng vì tai nạn xe lật mà Ma Xó “an toàn xa lộ” để kể với chúng ta 1 câu chuyện thật ấm lòng.

    • Đã là Ma Xó thì làm sao mà…chết đc?
      Thực ra khi xe lật, mình chỉ lo 2 điều :
      – Bà xã ngồi cạnh có bị làm sao ko?
      – Không biết có kịp đưa hàng lên trường trong ngày ko?
      Kết quả là :
      – Vợ chả sao, chỉ hơi sợ tí
      – Hàng vẫn lên trường đúng hẹn

  12. Doc xong DQ chi? biet ca?m ta. Thuong De da ba?o tro*. cho tai na.n vua roi. Rat mung la khong ai bi sao (hay co bi ma chu*a ke^?). Nguyen xin Thuong De tra? co^ng bo^.i ha^.u cho ta^’t ca? nhu*~ng ta^’m long vang danh cho ca’c em nho? !!!

    Hugsssss

    Mong binh an cho tat ca nhe’ !

    • Kể thì dài lắm, và lại cũng ko muốn nhát ma mọi người. Bữa nào về VN đi, bọn tớ kể chuyện đi Tây Bắc cho, đảm bảo nghe xong không muốn đi nữa 🙂

      • Ối, bà Ngoại của DQ vẫn hay kể chuyện ở Tây Bắc cho DQ nghe đấy chứ. Và gần đây nhất thì có ng` nhà từ trong Đà Lạt về Tây Bắc nên đã quay phim lại cho xem. Càng xem lại càng muốn được đi đến tận nơi chứ ở đấy mà “không muốn đi” hồi nào ???

        DQ chả sợ nhát ma (tại toàn ma xó mà sợ cái gì ??).

Không cho phép ghi chú.