Lana: Ai lên Tây Bắc (2)

Bài viết này được dẫn từ blog của Mẹt chủ Lana: lanoanhblog.blogspot.com

Thật là không biết bắt đầu từ đâu và kể chuyện gì, dù đến mỗi điểm dọc chuyến đi lại có bao nhiêu chuyện để kể, để chia sẻ, ít nhất là với Giỏ thị, với bạn hiền ghé blog, với hai cô bạn tình nguyện viên Giỏ mình thật nhiệt tình dễ thương, đăng ký đi rồi đến ngày cuối đành ở nhà vì không thể theo đoàn, tối ngày kêu tiếc lắm Lana kể chuyện đi cho tụi em hóng với.Để dễ hình dung, nhà mình tưởng tượng thế này: Gánh đi đến ba điểm trường tại ba xã Tả Gia Khâu (Mường Khương), Pa Cheo và Sàng Ma Sáo (Bát Xát) đều thuộc vùng núi tỉnh Lào Cai. Tại mỗi xã có một điểm trường chính và từ đây tỏa ra các điểm trường cắm bản: TGK 9 điểm, Pa Cheo 6 điểm và SMS có 12 điểm bản. Các trường chính thường được trường xây, có điện, có nước (phập phù, nhưng có), và đường ô tô đến tận nơi. Điểm bản thì khỏi nói, đường xá cheo leo, xa hút, đoàn phải báo trước để nhờ các thầy cô bố trí huy động người chở giúp hoặc dẫn đường vào bản. Rất nhiều điểm trường bản không điện, nguồn nước khó khăn, thiếu giáo viên, trường lớp tạm bợ, cuộc sống nghèo, những đứa trẻ bên đường lấm lem.

Hai xe chở hàng đi trước để đưa hàng đến các điểm trường chính. Người thì ngoài một số chủ chốt của đoàn (Sống Thật Chậm, Tuấn HAT, chị Thùy Linh…) và các chủ tình nguyện ‘bao’ xe là đi suốt chuyến tới cả ba điểm, còn lại đi theo kiểu tiếp sức, mỗi nhóm phụ trách chính một điểm xã. Nhóm đi Tả Gia Khâu xuất phát trước, về trước. Nhóm này có vợ chồng bạn Ma Xó, bạn Hà Bánh mì, và một số tình nguyện viên.

Lana và ba bạn gái Hương OceanMedia và Khanh + Thu WHO đi tàu đêm lên Lào Cai sau rồi bắt xe đò vào Sapa cặp đoàn vào Pa Cheo và Sàng Ma Sáo. Tới Pa Cheo, Lana muốn đi thăm lại điểm bản Hán Nắng, cũng lại là tên có kinh nghiệm rồi nên STC (vừa là trưởng gánh vừa phụ trách Pa Cheo) phân công Lana một mình đi Hán Nắng luôn. Thầy giáo Minh dạy cấp II Pa Cheo là người chở xe máy Lana vào Hán Nắng lần trước, thấy đoàn lên đã gọi liền “lần này cô Lana có lên không ạ? cô đến Pa Cheo thì gọi em sẽ ra đón cô”.
Minh nhà ở một thị trấn cách Pa Cheo 40km, học ra trường là lên dạy cấp II ở đây được gần 1 năm, chưa có gia đình. Minh bảo khó kiếm người yêu lắm cô, em cứ ở biền biệt trên này heo hút mấy tuần mới về nhà một lần. Hồi đầu mới lên nhận công tác tưởng mình không trụ nổi, thế rồi gắn bó, yêu nghề, cũng quen.
Lần này đến Pa Cheo Minh lại nhận chở lên Hán Nắng, cùng mình và các cô giáo Hán Nắng chia quà, chơi với bọn trẻ mầm non và tiểu học xong rồi lại chở mình về trường chính. Mình biết lý do để mình thấy gần gũi và muốn quay lại nơi này ngoài bọn trẻ chính là các thầy cô, là tình người miền núi, giản đơn mà ấm áp chân thật đến nao lòng như vậy.

Trời bữa đó nắng mới, bọn trẻ nhìn đỡ rét, tung tăng rất yêu. Ở Hán Nắng có cô giáo Liên tre trẻ dạy mầm non, nhỏ nhắn và hiền, chưa có người yêu, mình bảo: Cô giáo Liên mà thương thầy Minh, đám cưới thế nào chị Lana cũng lên tận nơi. Chị hứa.

Trường Mầm non ở kế bên tiểu học, bữa trưa có cơm thịt của bác Tuấn, cái bụng bọn trẻ ấm hơn nhiều


Vườn rau tăng gia xanh mướt của các cô giáo cắm bản Hán Nắng phụ chung ‘Cơm có thịt’. Cô giáo Liên mặc áo đỏ


Chia kẹo, dặn dò lít nhít mầm non xong, mình qua bên Tiểu học. Ghé vào lớp 4 tìm cô bé địu em đi học mình gặp lần trước, không thấy. Hỏi thăm cô giáo, cô bảo hôm nay em nghỉ, không rõ vì sao. Có điều gì như nuối tiếc.
Rồi mình qua lớp 3. Vẫn những cô bé cậu bé ấy. Vẫn chiếc cặp lồng ấy. Vẫn chỉ có cơm trắng. Về, lòng cứ ám ảnh mãi về những chiếc cặp lồng lắc lư chút cơm không nguội ngơ đi học, đến nỗi, bài đầu tiên mình mở blog khi về là muốn viết về những chiếc cặp lồng, mà lại thôi, viết sau.

Tiểu học Hán Nắng hôm nay có quà là mỗi bạn một áo ấm (cũ nhưng còn tốt), khăn ấm, và một bộ pijama mới rất xinh của Gánh hàng xén gởi tặng. Ôi chao là thích. Sân trường ấm nóng, mình phải lột bỏ cái áo pull dài tay và mặc quần lửng, vậy mà bọn trẻ nhận áo là mặc vô liền, xúng xính. Niềm vui giản dị tràn vào lòng mình…

Em bé Hán Nắng với cặp lồng cơm của mình đang ôm chặt chiếc áo khoác màu vàng gà con vừa được nhận, đứng thứ hai từ phải qua


Về coi lại hình mới phát hiện ra áo ấm hơi dài rộng lại tốt vì giúp che được phần nào những ống quần đã thủng gối hoặc rách toạc


Rất ngại chụp những hình kiểu ‘trao trao khoe khoe’ dư lày, nhưng tủ thuốc cho các điểm trường lần này thật sự là gói hàng rất hữu ích, lại là công của nhóm này và bạn Khanh WHO, mình chỉ làm ‘anh Kim Đồng’ trung chuyển, nên “chụp hở, ừa ok chụp” 😀

14 bình luận trong “Lana: Ai lên Tây Bắc (2)

  1. Hôm qua E bỏ cả buổi chiều ra đọc Gánh Hàng Xén của các CHị, bài nào cũng rưng rưng. E cũng thích đoạn C Lana hứa nếu cô Liên thương thầy Minh, đọc đoạn ấy mà E ứa nước mắt, ko hiểu sao. Cảm ơn các Cô Chú Anh CHị, mong những tấm lòng sẽ đến với những cuộc đời bé bỏng và thắp ước mơ cho các bé. E cũng đã góp phần nào vào “ơm ịt” của mọi người, và hi vọng sẽ lục lọi thêm gánh hàng xén của các Chị nữa. Chúc Gánh Hàng Xén lúc nào cũng tấp nập những chuyến hàng nối dài mãi…

    • @Trang: Cảm ơn Trang đã đọc và còm men chia sẻ. Ở vườn rau của các cô chị Lana có cái hình chụp thầy Minh cùng hai cô giáo Mầm Non Hán Nắng nhưng tiếc là hình đó cô giáo Liên lại bị nhắm mắt nên mới đành thay bằng hình có chị Lana đấy.
      Sau bọn trẻ con, không muốn nói ái ngại, nhưng thật sự thương các thầy cô trên đó Trang ạ. Thương và quý và cứ mong sẽ luôn có các thầy cô bám bản dạy chữ cho những đứa trẻ dân tộc vùng cao.

    • Vâng, nhà E cũng Mẹ, Anh Trai và 2 chị dâu đều là giáo viên ở Phú Thọ Chị ạ, cũng có thời gian Anh Chị dạy ở huyện miền núi nghèo cách xa nhà Bố Mẹ, tuy chưa đến mức cực kì khổ sở như các thầy cô trên ấy. Về nhà vẫn nghe Chị kể chuyện bạn bè Chị lên vùng cao dạy học, đêm nằm toàn bị trai bản đấm thùm thụp vào vách nhà, sợ, rồi cả chuyện cô giáo đi dạy miền núi, Tết mới về thăm chồng được, quay trở lại trường thì biết mình có thai, mà chồng cô cứ nhất định bảo đó không phải con mình, hic. Nghe thấy thương lắm CHị à!

  2. Lana oi a,
    Lana nhac den thay Minh lam minh nho den mot thay giao day Mam Non o Pacheo (co le la thay giao duy nhat day Mam Non o Pacheo). Lana hay Song Cham co the ke them ve thay giao nay khong? Cam on cac ban nhieu lam.

    • Thầy giáo ấy tên là Tuấn Anh Hương ạ, vì là thầy giáo duy nhất nên khi trường Pa Cheo mở điểm bản mới (Bản Giàng) ở nơi xa xôi hẻo lánh (cách điểm trường chính 18km đường rừng) thì thầy được cử đi cắm bản. Điểm trường ấy thậm chí còn không có sóng điện thoại. Vì điểm mới còn ít học sinh nên thầy phải kiêm luôn vai bảo mẫu, nghĩa là sắp tới Gánh hàng xén trang bị xong nồi niêu xoong chảo, bác Tuấn rót tiền cơm thịt là thầy sẽ phải nổi lửa nấu cơm cho các bé ở đó hàng ngày. Có nhiều chuyện về các thầy giáo vùng cao mà lần này đi mình mới biết được. Hẹn thong thả rồi kể cho Hương và mọi người nghe sau nhé, bây giờ đang phải kéo cày trả nợ vì cái tội bỏ bễ công việc đi lang thang lâu quá 🙂

    • Tớ biết bên SMS cũng có một thầy, tức là các thầy học sư phạm để dạy phổ thông, nhưng Tiểu học không có biên chế, thế là “tăng cường” cho trường mầm non 🙁
      Nhưng nói thật là hồi ở SG, bé Dim đi mầm non cũng được học ở một lớp do một thầy và một cô phụ trách, mình lại rất quý thầy của Dim: Cách mà thầy yêu thương và chăm trẻ không khác gì các cô, mà lại có thêm sự bao bọc của người đàn ông.

  3. Đứng bên tủ thuốc nhỏ cho các cháu tự hào quá đi chứ. Mình mà làm được thế á, mình chụp trưng lên cả dãy luôn. Lần sau bạn đưa thêm ảnh lên nhá.

    • @Sapa: Tớ tự hào lắm chứ, chỉ là đứng chụp kiểu này không có tính sáng tạo hihi (í là lặp lại nhiều người ta quá ;)).

  4. Thích nhất bài này ở chổ Lana hứa hẹn đi ăn cưới thầy cô:) Đi thì mình đi không được nhưng nhất định mình gởi Lana qùa mừng, hứa!

Không cho phép ghi chú.