HAT: Hoa đào trên biên giới

Bài viết này được dẫn từ blog của anh HAT: tuanhavn.blogspot.com

Bác Khôi gọi điện đầu tuần trước, khi mình đang ở Sài Gòn, nói thứ năm đi theo đoàn “Cơm có thịt” khảo sát và phát quần áo ấm cho các bé ở Mường Khương nhé. Mình nhận lời ngay, nhưng trong đầu loạn lên, sắp xếp lại lịch làm việc. Rút cuộc sáng thứ năm không kịp đi theo xe các bác í, đành cùng với Sống Thật Chậm (cũng bận việc lỡ chuyến như mình) đêm thứ năm ôm ba lô nhảy xe khách Mỹ Đình – Lào Cai – Sa Pa.
Sáng sớm thứ sáu ngang qua Bản Phiệt, xuống xe, bắt xe ôm đi 40 km lên Mường Khương, kịp nhập vào đoàn ở Trường Mầm Non xã Tung Chung Phố. Hơi mệt một chút, nhưng bù lại gần một giờ ngồi xe máy, nói chuyện với bác tài dân địa phương biết thêm bao nhiêu điều.
Từ Bản Phiệt trở đi khoảng 15 km, thấy núi đồi trồng kín dứa. Bác xe ôm nói dân vùng này giàu nhờ dứa gần chục năm nay. Bán cho Trung Quốc, hoặc nhà máy chế biến ở Việt Trì, 2.800 đ/kg. Chạy tiếp lên cao, lại chỉ thấy chè, dứa trên này không trồng được. Lên cao nữa, gần đến Mường Khương thì chẳng thấy trồng gì cả. Dân ở đây xuống vùng thấp trồng dứa thuê. Bác xe chỉ những cái nhà gạch, nhỏ, cao, trông giống lô cốt, bảo đó là lò sấy thuốc lá. Trước đây nhà máy thuốc lá đầu tư lò sấy, cây giống để dân trồng thuốc lá. Rồi sau ép giá quá, dân trồng bị lỗ, họ bỏ. Vậy là bao nhiêu “lô cốt” ở Mường Khương thành nhà hoang.
Nhìn chung, mình thấy Mương Khương tuy nghèo, nhưng không đến nỗi nghèo mạt rệp như mấy nơi khác mình đã qua. Đến Tung Chung Phố, Tả Ngải Thầu, Sống Chậm và mình lại nhờ thầy cô chở xe máy vào mấy điểm trường cắm bản. Đường lên các bản khá xấu, nhưng còn hơn ở Pa Cheo hay Sàng Ma Sáo. Các điểm cắm bản cũng phần lớn là xây cấp 4, ít nhà tạm hơn nơi khác.
Một trong các khó khăn ở đây là nước. Mùa khô thiếu nước sạch nghiêm trọng. Lúc ở Dìn Chin, thấy mấy cô giáo đi xe máy chở nước và chở chậu quần áo về, hỏi ra mới biết các cô đi xa 3 km để giặt và lấy nước. Cạnh trường có bể hứng nước mưa, nhưng chỉ được phép dùng nấu ăn cho học sinh, mà mùa này ít mưa nên cạn tận đáy.
Một chuyện nữa là chăm sóc y tế còn lạc hậu lắm. Với lại các bản xa trạm y tế xã, đi khám cũng mất rất nhiều thời gian. Lúc ở Mầm Non bản Cán Hồ (xã Tung Chung Phố), mình nghe một đứa ho, biết nó bị viêm phế quản nặng lắm. Hỏi cô giáo, cô nói đã giục bố mẹ cháu đưa đi khám và mua thuốc. Nếu ở Hà Nội, chắc chắn chẳng có gia đình nào để con ốm nặng thế đi học. Còn Sống Chậm kể thấy một đứa bị loét ngón tay, sưng vù, móng tay gần như rụng ra, mà chẳng thấy băng bó hay bôi thuốc sát trùng gì cả. Đó là điểm trường chỉ cách trung tâm xã 2 km, còn những điểm bản cách cả chục km thì sao?
Đối với kẻ ngu ngơ như mình thì tìm hàng ăn là cả một vấn đề. Mọi người cứ nói trên Mường Khương nhiều hàng ăn ngon lắm. Nhưng lúc hai anh em đi xe máy đến thị trấn, đã 8h30, chẳng hàng nào còn đồ bán. Lại đi vội vào xã để kịp đoàn, nên ăn tạm mấy cái bánh quy. Lên đến Dìn Chin lúc 11h thì Sống Chậm suýt xỉu. Còn mình sẵn sàng đổi cái áo len trong ba lô lấy gói mì tôm. Rút kinh nghiệm cho những chuyến đi sau!
Quay về gần cửa khẩu Pha Long lúc 13h, cả đoàn ai cũng đói bạc mặt. Tìm được một hàng phở, họ cũng không bán hàng nữa, chỉ còn mỗi rổ bánh phở (nghe bảo họ làm sẵn để thứ bảy mang lên bán ở cửa khẩu), nằn nì xin mua thêm tý thịt và mấy cái bắp cải, rồi Sống Chậm hô hào các cô trong đoàn xắn tay áo lao vào bếp làm gấp món phở trộn hành phi, thịt lợn xào và bắp cải luộc. Mầm đá ăn ngon dã man!
Nhưng mà vui!
Và sự mệt nhọc biến đâu hết khi thấy bọn trẻ hớn hở nhận quà. Bên blog bác Trần Đăng Tuấn có bài về chuyến đi này, rất nhiều hình ảnh và chi tiết (bấm vào đây để xem).
Mình xin khoe với các bạn những bức ảnh hoa đào Mương Khương nhé.

8 bình luận trong “HAT: Hoa đào trên biên giới

  1. Tháng 10 năm ngoái mình lặn lội đi Thác Bản Giốc, cuối cùng ở ngã ba rẽ 2 đường: một bên đi Trùng Khánh bên kia đi đâu đó mà xe ko đi được nữa vì xe 4 chỗ gầm thấp. Tiếc mãi. Rất khó với mình để có thể thu xếp từ tp Bác ra đấy.
    HAT: Mình rất yêu mến các gia đình Cơm Thịt, áo ấm, chăn, ủng… thậm chí có phần ganh tỵ vì nghĩ mình đã không đủ căn duyên là một trong số các bạn. Mình quí trọng việc các bạn làm, những bài viết ấm lòng mà dí dỏm, và nhất là những bức ảnh – nó là cuộc sống, mà cuộc sống thì với mình chả có nghiệp dư hay chuyên nghiệp nhỉ, chỉ là sống thật nhiều những năm tháng đời người mà khi hiểu được phần nào thì nó đã trôi qua gần hết mất rồi.
    Chúc các bạn luôn an lành và làm được điều các bạn khát khao.

    • Sao lại sợ không đủ “căn duyên” hả Sapa. mình thấy nhóm này cũng chỉ thành lập mấy tháng nay thôi, còn không biết hết mặt nhau nữa thì phải. Sao bạn không liên hệ với các mẹt tại tp Bác để hỗ trợ bất cứ điều gì có thể làm được. chương trình tháng 4 cho Kontum nhể,nhể,nhể(bắt chước TL)

    • Đúng đấy Sapa ạ, nếu muốn, bạn có thể là một trong số bọn mình mà, Gánh hàng xén luôn mở cửa cho tất cả những ai có tấm lòng quan tâm đến bọn trẻ vùng cao bạn ạ. 🙂

    • Chị Sapa ơi Gánh Hàng Xén sau chuyến đi Lào Cai này sẽ tập trung chuẩn bị cho chuyến đi Kon Tum vào tháng tư đấy. Nhưng số Mẹt chủ ở Sài Gòn còn chưa đông, nên rất cần trợ lực. Chị là BS, có nhiều kinh nghiệm, chắc chắn sẽ giúp được rất nhiều cho GHX.

  2. Suốt tuổi đi học mình ở miền núi, đến tận giờ vẫn chỉ yêu loại hoa đào dịu dàng này. Nay lại thấy những bức ảnh đẹp của loại hoa yêu dấu này trong “gánh hàng xén”. Nói thật nhá: Tuyệt lắm.

    • Nhà em cũng 11 năm sống giữa rừng đào rồi bác ạ. dạo này đang rét nên đào chỗ em chưa nở còn mận thì đang trắng trời rồi. vài bữa nữa mời các bác lên Cột cờ Lũng Cú ghé qua trường em để thưởng thức món ăn tinh thần này nhé, nếu thích em sẽ xin các chú bộ đội biên phòng cho các bác vào xóm ngắm hoa đào nồng nàn chung thủy bên những mái tranh nghèo…. ( Cái mà Hà Nội nhà các bác có mơ cũng không thấy) 1639502102

    • @ Sapa: bạn là người thứ hai từ trước tới nay khen những bức ảnh của một tay máy nghiệp dư như tôi đấy! Tin rằng bạn thật lòng, nên tôi cũng âm ỉ sướng! Thật đấy!

Không cho phép ghi chú.