Hannguyenthach: Xin cám ơn tình yêu

Bài viết này được dẫn từ blog của designer hannguyenthach: hannguyenthach.wordpress.com

Sa lầy, tối muộn, đường xa, được các cô mầm non nhường hẳn cho hai phòng với bao nhiêu chăn gối, quý quá! Chờ cơm, mọi người có dịp lý lắt bên bếp lửa với bao chuyện à ơi về ấu thơ, củ khoai, củ sắn, bánh chưng, nghịch dại… Lửa ấm khiến các cơm thịt viên mới qua một ngày mà ngỡ như ruột thịt.

Bùn, nhiều bùn lắm bảo sao chả sa lầy. Cảm giác như có lỗi khi nhìn sàn nhà đang sạch bóng thoáng chốc đã lem nhem vết bùn đất dù bước chân cố nhẹ. Ngày mai các cô sẽ vất vả gấp đôi đây.

Giờ cơm. Chén qua, chén lại, nụ cười và những cái bắt tay. Tay có lạnh thì đã sao nào khi lòng ai cũng ấm. Chuyện đi, chuyện về, để ló nỗi gian truân mà các cô hàng ngày nếm trải.

Trẻ lắm, tuyền những 86, 87 trắng trẻo xinh xắn mà đã hiệu trưởng hiệu phó, 90, 91 đã nhận lớp cắm bản ở những nơi xa nhất. “Bọn cháu ở đây khoảng nửa năm là giống như đàn ông chú ạ. Bụng mang bầu vẫn phi xe máy đèo nhau như điên, cơ mà có con xong thì cháu hơi sợ tý” – cười.

Bụng mang dạ chửa vẫn thoăn thoắt vừa đứng lớp vừa tranh thủ nấu cơm cho các con. Mình mon men thử tý cảm giác lái xe máy trên đường bùn thì ngã lên ngã xuống mấy lần. Hàng ngày các cô tối mịt vẫn phải đi về, men theo “tả luy” mà đi để có làm sao thì lao vào núi. Đau cơ mà vẫn sống. Bên kia là vực, rất gần.

Có cô đã mất vì tai nạn khi về thăm con. “Chúng cháu sinh con cho ông bà chú ạ!”.
Câu đùa dễ thương mà nghe như đấm vào ngực vậy! Lạnh lắm. Có bà ngoại lên trông cháu, ngồi bên bếp lửa hai bàn chân cháy như ngọn đuốc mà không hề có cảm giác gì.

… “Gái khôn gái đậu cầu vai biên phòng”
Có chàng biên phòng lấy cô giáo được điều động vào tận Tịnh Biên, An Giang. Bao nhiêu tiền dành cho ngày phép để đi tàu đi xe về thăm vợ. Cả hai còn trẻ lắm, đi về mãi vẫn chưa có gì. Trong nhà “công vụ” (Phòng ở giáo viên) nào cũng treo đầy ảnh trẻ con tây hồng hào bụ bẫm. Cùng là biên giới, chả hiểu đâu ra cái quy định xã nào có đồn biên phòng thì các cô mới được trợ cấp 50% lương. Ở tận thâm sơn cùng cốc chú Bất vẫn bắt Công.

– Sao cho các con ăn muộn thế cháu?
– Dạ, ăn sớm lúc về chúng nó đói chú ạ!!!

Hôm nay lạnh, có mấy đứa nghỉ, suất ăn có vẻ khá hơn. Tay trái giữ chặt miếng thịt, tay phải xúc cơm, loáng cái là hết bát, làm thêm bát nữa, cần gì ai dỗ dành chứ!

Ngày mai lạnh hơn, Các cô sẽ theo con đường zigzag trơn như đổ mỡ leo lên bản để gọi từng mầm, từng chồi, từng lá đến lớp.

Khoảng 30% các cô nhận quyết định lên vùng cao sẽ về ngay thành phố. Một số lớn nữa sẽ nhận lớp, dạy nửa ngày tới tối sẽ về xuôi. Chỉ còn các TÌNH YÊU ở lại!

Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, rồi mười năm, rồi lâu hơn nữa tự bao giờ chẳng rõ!

15 bình luận trong “Hannguyenthach: Xin cám ơn tình yêu

  1. Tiếp tục tập dịch ạ. Em để demo ở đây, còn thì sẽ save bản word có ảnh ọt đầy đủ rồi gửi chị Thủy sau, đỡ mất công cắt dán mệt người.
    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Thank you, my love!
    Author: Hannguyenthach

    [Caption] Late cooking in Seo Pa Cheo

    Got stucked, late night, long road, we were offered two good rooms with lots of beddings by the teachers at the Kindergarten. How precious! While waiting for dinner, we were sitting by the fire chitchatting about various topics from the childhood, yams, square cakes, silly pranks… The warm fire made us feel like relatives, although we just had know one another for one day.

    Mud! There was lots of mud! You’d get stucked for sure. I felt guilty when the shiny clean floor was spotted with mud in no time, no matter how lightly we stepped. The teachers would have to work twice as hard the next day.

    Dinner time! Bowls passed, smiles given, hands shaked. Who cared that our hands were cold, ’cause we were all warm at hearts. We talked and talked, and the harship teachers here had to deal with everyday, finally revealed.

    They were all young, so young. They were just 25, 26 years old, with creamy skin and pretty face, and already made their way to Director, Vice Director positions. They were 21, 22 years old, and held on to the schools at the most distant locations. “We all can work like men after half a year here. We rode the scooter like crazy, even with a passenger, during pregnancy. Oh, but I was a little scared after delivery.” – laughed a teacher.

    They were carrying a big baby bump, but they were still agile, still delivered lessons and prepared lunch for all the students. I was tempted to try riding a scooter on a muddy road, and I stumbled and stumbled. They had to ride along this road everyday, no matter how dark it was. They stayed close to the mountain side, so just in case, they would bump into the mountain. It would hurt, but they would be alive. Right on the other side, so close, was an abyss.

    There used to be a teacher who got accident and passed away when she was on the way to visit her child. “We deliver babies for their Pop and Nana!”. That was a lovely joke, but why I felt like someone thumping on my chest? It was extremely cold here. There was a grandma, staying here to take care of her grandchild, sitting by the fire with two feet burning like a torch, still she didn’t feel anything.

    [Caption] “This is my son” – in Ta Ngai Cho.

    ….”A wise girl would choose the border guard” (an old saying)
    There used to be a border solder, who married a teacher. This teacher was assigned to Tinh Bien, An Giang (Southern Vietnam). All his savings turned into bus fares to visit his wife. Both of them were very young, but she still wasn’t pregnant after lots of visits. Every teacher’s room had many images of Western chubby babies. Among border towns, who knows why only teachers in towns with soldier stations are granted more 50% salary. Even in this middle of nowhere, UN still got married to FAIR.
    – Why such late lunch time?
    – If they have lunch early, they will be hungry by the time class dismissed, sir!!
    It was cold that day. A few students were absent, hence each portion was a bit larger. Every child, held the meat with left hand, moved the spoon with right hand, ate up the bowl in no time and worked on another bowl, no cheerleaders needed! (*)
    It would be colder the next day. They would climb on the super slippery zigzag road to get into the village, to call every little child to get to school.

    [Caption] Miss Chuyen, Miss Thuyet, Miss Huyen and 13 hopes at Sin Co Kindergarten.

    [Caption] Sin Co Kindergarten last year.

    [Caption] A teacher’s room.
    About 30% teachers who are assigned to mountainous areas will go right back to cities. Another large amount will accept, teach for half a day and leave that night. Only LOVE stays!
    One, two, three, four, five, six, seven, eight, nine, and ten years, or longer, have passed, before you know it!
    ——————————–
    (*) In large cities of Vietnam, most of young parents concern about how much their small child eats. They would do about anything to make the child eat more, usually this task requires a great deal of effort.

    ….”A wise girl would choose the border guard” (an old saying)
    There used to be a border solder, who married a teacher. This teacher was assigned to Tinh Bien, An Giang (Southern Vietnam). All his savings turned into bus fares to visit his wife. Both of them were very young, but she still wasn’t pregnant after lots of visits.

    • Giỏi quá đi thôi, mình đang thuyết phục 1 người hiệu đính hộ, nếu cứ đà này, chẳng mấy chốc English Version của GHX sẽ hoàn chỉnh, cám ơn bạn 🙂

      • Em cứ túc tắc thôi chị. Chắc cũng còn phải sửa vì chưa chuẩn và nuột lắm. Chị cứ tập trung cho phiên chợ đi ạ. Em sẽ dịch dần rồi gửi vào hòm thư phanhoanglethuy sau.

  2. Bai viet cua Hoang Nguyen Thach that la cam dong. Thuong va cam phuc cac co cac thay mien cao that la nhieu. That la chi ly khi chung ta tham vieng mang qua cho cac con, khong quen mang theo chut qua mien xuoi. Minh rat hoan nghenh y kien cua Song Cham trong ganh hang Pacheo #1 da mang TV den cho cac thay co.

  3. Cho em thắc mắc tí ạ. Sao các cô lại chỉ được trợ cấp 50% lương? 50% nữa thì sao? nơi nào không có đồn biên phòng thì lương các cô thế nào?

    • Theo vốn hiểu biết nông cạn của mình thì các cô được phụ cấp thêm 50% lương ngoài lương chính thức ở những nơi có đồn biên phòng vì có đồn biên phòng nghĩa là khu vực biên giới. Không biết như vậy có đúng không nữa, chắc phải hỏi mấy bác quan chức chuyên ra chính sách thì mới tường tận được Nhi ạ.

  4. Ôi tớ định bon chen bốt biếc mà thấy hàng xếp hơi chật, lại đọc xong bài này thấy không cách nào bon nổi với pác Hãn, thôi biết thân biết phận ra cửa bưng mẹt vậy 🙂

  5. Bài này lần nào đọc em cũng trào nước mắt. Mong gánh hàng nào cũng lo được món Hàng ngoài gánh gì đó để tặng các “Tình yêu ở lại”.

  6. Oan cho MeCoi quá, bài của gái em kéo về lưu rồi, tại bài của gái có chữ Tết nên để sát sát tết một tí mới pót, với lại pót thì phải lần lượt, mỗi ngày một bài, từ từ sẽ đến lượt gái mà 🙂

  7. Mecoi ơi, tôi thấy có sự bất công ghê gớm… Mecoi giúp Tiến trọc và Hannguyen “bót” bài mà riêng bài của tôi thì cứ bảo là phải tự làm là sao? Mà đến hôm nay tôi vẫn phải lên Trung tâm nuôi trẻ mồ côi ở Ba Vì để ăn cơm tất niên với các con, bận không kề xiết… Chưa lúc nào rảnh rang để viết cho Ganhhangxen. Ở bờ lốc của tôi có bài nào hợp với tiêu chí của Gánh thì làm ơn “bót” giúp được không? Tôi thề sau hôm nay về sẽ không đi đâu nữa, dành thời gian để “tư duy” bài như đã hứa với “soái mẹt”… Thề! Tôi mà không viết tôi đi bằng bốn chân trước mắt Mecoi ngay… Cám ơn trước nha…

Không cho phép ghi chú.