Gánh xiếc rong lên non

Tác giả: Thùy Linh

Năm thứ 2 Gánh hàng xén đưa xiếc lên vùng cao. Năm ngoái có Pa Cheo, năm nay 4 điểm trường mầm non, tiểu học và cấp 2 được xem xiếc: bản Phùng, bản Khoang, Suối Thầu và Hầu Thào. Cũng là lần đầu tiên, tụi trẻ được học viết chữ “xiếc” và biết thế nào là xiếc?

Ở bản Phùng, vì nhiều đoạn đường đang sửa chữa nên đoàn đến muộn, lúc áp trưa. Lũ trẻ ngồi như rang dưới nắng chờ…Khi đoàn đến, tụi trẻ vẫn ngồi im, nhìn rõ ngoan hiền. Có biết gì đâu mà háo hức…Còn xuất diễn ở bản Khoang, nơi cơn lũ vừa đi qua, biết có xiếc, tụi trẻ không về nhà ăn cơm trưa mà ngồi đợi đến giờ diễn. Cũng là chờ vậy thôi…

Ngối rang nắng chờ xem xiếc ở bản Phùng...

Ngồi rang nắng chờ xem xiếc ở bản Phùng…

Trong lúc ngồi xem xiếc, con tập làm chú hề:

3

4

Chờ xem xiếc con ăn bánh mì chấm sữa:

5

Mầm non, tiểu học, cấp 2 cùng xem:

6

Phải đến khi các tiết mục được trình diễn thì khỏi nói sự phấn chấn của tụi trẻ. Đến các thầy cô còn chăm chú xem, nghiêng ngả cười, nói gì những đứa trẻ sống trên đỉnh núi mây mù, chưa từng biết đến những cuộc sống ngoài kia, dưới chân núi…

Tài thế nhể - Học trò nói vậy...

Tài thế nhể – Học trò nói vậy…

Chỉ mấy tiết mục nho nhỏ: uốn dẻo, chú hề, ảo thuật cũng lấy rất nhiều tiếng cười của tụi nhỏ. Những cặp mắt háo hức, ngạc nhiên, sửng sốt…khác hẳn thường ngày. Trộm nghĩ, nếu được xem vẹn nguyên một chương trình xiếc, có cả những con thú biết diễn như người nữa thì sự phấn kích của tụi trẻ tới cỡ nào? Những đôi mắt đăm đắm dõi theo từng tiết mục, những trận cười nghiêng ngả, cái miệng xinh xinh há hốc…đoán biết có gì đó đang bật mở tâm trí non nớt, ngây thơ kia.

8

9

Ảo thuật

Ảo thuật

Cùng tham gia

Cùng tham gia

Xiếc à???

Xiếc à???

Vịn bàn xem xiếc

Vịn bàn xem xiếc

Thẹn thùng xem xiếc

Thẹn thùng xem xiếc

Cùng gấu bông đi xem xiếc

Cùng gấu bông đi xem xiếc

Xiếc à? Chuyện vặt...

Xiếc à? Chuyện vặt…

Hết xiếc rồi. Tiếc quá...

Hết xiếc rồi. Tiếc quá…

Chú hề chia quà

Chú hề chia quà

Không biết mai này lớn lên, những ấn tượng về xiếc sẽ theo đuổi, ám ảnh cuộc đời của những đứa trẻ này tới đâu, như thế nào? Mai này có thể nhiều bé sẽ quên, nhiều con sẽ nhớ, nhiều trẻ khác âm thầm mong ước một điều gì đó lớn lao hơn cuộc sống nghèo khổ, xa khuất…Có thể cái lạ lẫm, khác biệt, sửng sốt…sẽ nhen nhúm niềm ao ước, vui sống, vượt thoát khỏi những cánh rừng, những triền núi ngăn cách với thế giới bên ngoài. Có thể tiếp thêm năng lượng cho những tâm hồn đủ mạnh, chiến thắng số phận tưởng như an bài ngàn kiếp, gói trong mây núi với những nghèo khổ. Mong lắm thay, các con…

Đốtxtôiépxki (nhà văn Nga) nói: “Cái đẹp cứu rỗi thế giới”. Còn nơi đây, nơi rừng xanh, núi ngủ, mây ngàn những mong cái đẹp cứu rỗi nhiều phận nghèo tủi, cô đơn, trĩu nặng.

Và chính sự hồn nhiên, ngây thơ của tụi trẻ nghèo vùng cao đang cứu rỗi cái đẹp đã và đang bị tàn phá, bị biến dạng, méo mó bởi cuộc sống xô bồ, bức bối hôm nay…Chính những đôi mắt ngơ ngác, trong trẻo của tụi nhỏ đã cứu rỗi những tâm hồn mệt mỏi, chai sạn, sứt mẻ được vá víu, lành lặn…Những “món lời” đáng giá từ những nụ cười trẻ thơ khó có thể nghĩ bàn…

Bởi vậy, mong lắm hàng năm, cứ đến hẹn lại lên, sẽ có gánh xiếc rong cùng “Gánh hàng xén” lại lên đường, nhằm núi cao mà tới…