Đăk Uy Bay: Chuyện bây giờ mới kể (3)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Bút thử điện trứ danh

Dây điện thì có nhưng bút thử điện thì không (lần sau cái bút thử điện con con này chắc chắn phải được bổ sung vào danh mục cần mang trong đồ nghề hàng xén :))

Lúc các thầy đi lấy dây điện và bút thử điện chưa về mà MGL cũng chưa vào tới, Kẹo Mút và Bi Ve đã đóng cầu dao xuống (đồng nghĩa với việc cúp điện cả làng :)) rồi đấu thử điện, đến khi dập cầu dao lên, bật công tắc, máy hàn không thèm nhúc nhích. Người thì không có, Kẹo Mút ở đầu bốt điện khuất tuốt tận trong làng (chỉ nghe tiếng chứ không thấy người), Bi Ve thì cắm ở đoạn giữa gần suối để hô tiếp sức, mình và Toàn đứng ở đầu máy hàn. Cứ nghe Kẹo Mút hô: “Thử xem được chưa?” bên này lại bật công tắc máy hàn và thất vọng nhìn cái máy nằm trơ ra. Mình rụt rè hỏi Toàn: “Có bao giờ máy bị cháy cầu chì không em?”, Toàn điềm đạm trả lời: “Chắc chắn không đâu chị ạ, mới sáng nay em cắm trong kia còn được ngon lành mà.” Lại kiên trì thử…Thực ra khi một việc quá đơn giản và rõ ràng mà làm mãi không được, sự chán nản là vô cùng lớn, vì chẳng có nhiều lựa chọn để làm nó khác đi xem có cơ hội được hay không. Đến lúc nghe Kẹo Mút bực tức la lên: “Chưa có là thế nàooo…? Rõ ràng đầu này em bị giật rồi mà bảo đầu ấy chưa có điện là saoooo…?” tôi vừa buồn cười vừa hết cả hồn, trạm hạ thế chứ có phải đùa đâu, hắn dám thử sờ thật để chết người à. Vội vàng can, thôi chờ lát bút thử điện vào rồi sẽ biết, chớ có làm càn đấy.

Đoàn vào, không có bút thử điện nhưng có dây điện mới dài thoải mái và có đông người, mọi người xúm vào dò thử dây xem có đoạn nào có khả năng đứt ngầm không… Một lúc rồi cũng được. Đấu điện lần nữa, máy hàn chạy, cả bọn sướng hét vang trời, mừng còn hơn trúng số :). Nhưng chẳng hiểu sao thỉnh thoảng điện lại ngóm, Kẹo Mút lại hối hả chạy sang làm lại chu trình đấu điện. Thỏ Thẻ vốn là dân ngành điện, rất thuộc quy tắc về an toàn nên lếch thếch chạy theo, vì theo lời nàng nói “Đấu điện luôn phải có mặt 2 người để đề phòng bất trắc, chỉ cần chậm sau nhau vài giây đã rất có khả năng nhìn thấy Kẹo Mút tóc xoăn tít bốc khói, cứ đứng nhe răng cười, hỏi gì cũng không trả lời nữa…” 🙂

Không phải Kẹo Mút chưa từng thấy tai nạn về điện, trên đường về Sài Gòn Kẹo Mút còn chia sẻ câu chuyện đã từng đưa 1 công nhân của hắn đi cấp cứu vì khi đấu điện đã sơ ý bỏ qua 1 yêu cầu về an toàn, hình như quên đi ủng cao su hay tay còn ướt gì đó, mình không nhớ rõ nữa, chỉ nhớ rằng cậu công nhân ấy giống như đã chết lâm sàng, phải mua nguyên xe đá cây chất cậu nằm lên rồi chở đi cấp cứu theo kiểu còn nước còn tát, đến giữa đường tự nhiên cậu ấy tỉnh dậy, ông sếp là Kẹo Mút nhà mình cũng mừng như bản thân vừa chết đi sống lại. Nói thế để mọi người đừng nghĩ rằng bọn mình đã làm một việc quá liều mạng. Liều thì quả có liều, nhưng nói cho đúng đó là sự quả cảm của một người biết rõ mình đang làm gì và phải làm như thế nào.

Đến khi người của Điện lực phát hiện ra cái tủ điện này có lần bị đột nhập thì cái lũ “phá làng phá xóm” bọn mình đã cao chạy xa bay rồi 🙂

Nguồn gốc cái tên Cả Mút

Kẹo Mút bị gán cho cái tên ấy vì lý do rất đơn giản, vừa leo lên xe của Mẹ Còi chưa đầy 10 phút, hắn đã moi từ trong túi ra một cái gói nilon sột soạt, thẽ thọt mời “Có chị nào ăn kẹo không ạ?”, không chị nào ăn ạ, em ăn một mình vậy. Cứ hết cây này lại đến cây khác… Hắn không biết sự thật phũ phàng về chuyến xe đò chạy suốt của Mẹ Còi (“một tiếng đồng hồ tao chạy được 60 cây số, dừng lại cho chúng mày xuống 1 phút là mất 1 cây số của tao…” :(), cho nên xe chưa chạy đến Kon Tum thì hắn đã xài hết số kẹo mút dành cho cả chuyến đi, kể cả khi hắn ngủ thì cây kẹo vẫn cắm trên miệng. Đám MGL gọi điện thoại hỏi thăm các anh chị tới nơi chưa, có cần tụi em làm gì nữa không, đã nhận được chỉ thị mua dùm 1 bịch kẹo mút thật to 🙂 (chắc lúc ấy MGL nghĩ kỳ này GHX định buôn thêm mặt hàng mới :)).

Kẹo Mút có sự cứng cỏi của kẻ từng trải, cọ xát với cuộc sống bên ngoài quá nhiều. Ngồi trên xe, hắn xúi giục Mẹ Còi đoạn nào, giờ nào thì nên chạy tẹt ga vì chắc chắn không bị công an chụp. Mẹ Còi vốn là đứa thận trọng hơn mức bình thường vì “cái số đen đủi”, chạy đúng cả ngày chẳng sao, cứ vừa nhấn ga quá chút là thấy ngay CSGT trước mặt. Kẹo Mút cam đoan: “Yên tâm đi mà, số em đỏ lắm, đi với em là không bị sao bao giờ :)” Hắn cứ mạnh miệng như thế, cũng không biết cái đỏ của hắn trung hòa được cái đen của Mẹ Còi hay sao, mà từ đầu đến cuối chuyến đi, bọn mình phi bay bay không bị chú áo vàng nào hỏi thăm 🙂

Từ trước tới giờ, làm gì, ở đâu mình cũng phải lãnh vai đứng mũi chịu sào, phần vì mình biết việc, phần vì mình thuộc cái loại “sói thành tinh”, thường có thể nhảy trụm lụm vào nhà lợn trong có mấy bước. Vậy mà cái công trình dựng nhà ở Đăk Uy Bay này, lần đầu mình có thể thư thái buông gậy chỉ huy, chứng kiến một con sói cao tay hơn mình đút toàn bộ số chân còn nhiều hơn số chân của một con rết vào nhà lợn trong chốc lát. Lấy được sự kính trọng của mình hoàn toàn không dễ dàng gì, thế mà với Kẹo Mút, mình phải kính cẩn ngả mũ mà nói “bái phục, bái phục, bái phục…” đến lúc cái hàm dưới của mình nó muốn long ra luôn 🙂 Cho nên lúc đi hắn được tặng cái tên Kẹo Mút, khi về hắn đã được phong là Cả Mút (Bác cả Kẹo Mút). Mọi người thử nghĩ xem mình có dễ dãi trong việc thăng chức cho hắn không nhé:

Không gì khó hơn làm việc với một đám đông, mà lại là một đám đông lần đầu làm chung và nhất là họ chưa từng làm cái việc họ phải làm bao giờ. Vậy mà Cả Mút xả việc ra băng băng thành từng khúc một, khúc nào thấy cũng rất ngon lành dễ nuốt, và canh chừng rất khéo sao cho khúc này vừa được nuốt xuống là khúc kia đã đưa tới tận mồm…

Thợ phụ thì đông, thợ hàn chỉ có một, cho nên tất cả các khâu được Cả Mút điều khiển uyển chuyển nhịp nhàng sao cho công suất thợ hàn được đẩy đến mức tối đa: một cái vì kèo mẫu được đặt bên dưới, cái đang cần hàn chồng lên trên, thế là các thanh được giữ sẵn khớp với mẫu bên dưới, thợ hàn chỉ cần chấm nối là xong, hết mối hàn này qua mối hàn khác, cái nào vừa hoàn chỉnh có người khiêng để qua bên và chồng ngay cái khác lên trên.

Trời mưa hả, sẽ có người che cho mối hàn (chứ không phải che cho thợ hàn :)) khỏi ướt để tốc độ không suy giảm…

Que hàn có vẻ sắp hết hả, que hàn mới đã được chìa sẵn tận nơi… Khát nước hả, chai nước được đưa lên tận giàn giáo để khỏi phải mất công xuống uống nước… Xong một phía rồi hả, giàn giáo đã được chuyển sẵn sang phía bên kia rồi, chỉ cần bước ngang qua là được, không cần trèo xuống leo lên gì hết… Thậm chí đến lúc thợ hàn tụt khỏi giàn giáo để… đi tiểu, hắn cũng hét với theo “Đi đến chỗ ấy được rồi đấy, không ai nhìn đâuuuu!…” (Xạo ve kêu luôn, nếu lúc ấy Toàn thợ hàn mà quay người lại, cậu ấy sẽ thấy chỉ có khoảng… hơn 20 đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào lưng mình thôi :)).

Đừng tưởng hắn chỉ chăm chăm giám sát mỗi Toàn thợ hàn, cứ thấy ai đứng không, lập tức có ngay việc cho người ấy làm: MGL và mấy thầy chưa biết làm gì hả, làm ơn dựng giúp cái cổng trường trước đi… MGL và các thầy phụ việc gần xong rồi hả, làm ơn bê mấy  bó tôn và đống vách lớp để sẵn ra đây cái…

Mình phục hắn vì hắn không đứng yên chỉ tay năm ngón mà miệng nói tay làm, hắn xông vào việc ào ào lấy đà cho tất cả guồng máy quay theo: dây điện không được để tiếp đất hoặc chạm vào nhau, nào, đóng cọc rồi căng dây sẵn cho việc kéo máy hàn vào hàn vì kèo lên khung lớp…

Hắn nói luôn mồm, việc luôn tay, chạy chân không bén đất…

Đến cái dáng đứng cũng ngoa ngoắt khiến người ta phải kiêng dè 🙂

Mệt quá thì ngồi xuống nhưng cái mồm vẫn không giải lao

Và nổi bật nhất là không lúc nào hắn quên… mút kẹo

Cả nhà thấy mình đặt cho hắn cái tên Cả Mút đã xứng đáng chưa? 🙂

11 bình luận trong “Đăk Uy Bay: Chuyện bây giờ mới kể (3)

  1. Ối chị STC ơi…khen thì có một câu mà trát thì kỹ thế chị…nhưng vẫn giữ bí mật nhé..hihi. nói ra là em trốn đấy.

    • Hihi, chú cứ đợi hồi sau sẽ rõ. Nể tình chú hứa đãi tôi tô bún, tôi sẽ giữ lại cái chuyện “tự đốt nhà” của chú, còn lại thì cứ dọn lên mâm, ai nhậu thì nhậu 🙂

  2. Cho đến lúc chia phát xong quà cả nhà đứng thở khì nhìn theo các cháu thì vẫn chưa ai tưởng tượng là ngày mai tất cả sẽ kéo ra làm công nhân công trường đâu chị Hương, thế mà trên đường về nhiều lần mọi người cứ phải thốt lên làm sao mà bạn Cả Mút tham gia chuyến này nhỉ, cứ như được chọn ấy! 🙂

  3. Cái vụ này mình phải xin bổ sung thêm một đoạn dài (cũng là để trả lời còm của chị Hương luôn), vì viết thêm thành một bài nữa lại lỡ dở. Cả Mút đã ủng hộ cho GHX ngay trong chuyến đầu tiên hồi tháng 1. Cuối tháng 12 năm ngoái, hắn gom hàng được ba bốn thùng quần áo, đồ chơi to tướng, mình đã đến tận nhà hắn chở đi. Nhưng sau đó hắn im ru luôn, chẳng thấy còm cọt gì trên gánh. Mãi đến khi đăng thông tin về phiên chợ Măng Buk 2, hắn nhảy vào đăng ký đi thì hai chị em nhận ngay ra bạn cũ.
    Có điều ấn tượng lúc đầu của mình về Cả Mút rất khác. Tất cả chỉ vì chuyện lái xe. Theo kế hoạch ban đầu, hắn sẽ tự lái chiếc Mitsubishi Pajero của hắn chở một số tình nguyện viên và TV, nên mình gọi điện cho hắn bàn tuyến đường đi. Thấy hắn có vẻ ngại đường 14 xấu, đòi đi quốc lộ 1A, mình nghĩ thầm trong bụng: đàn ông gì mà chết nhát, kiểu này ko ổn rồi, nhát thế lái cả ngày ko đến được nơi (mà chả biết có sức lái cả ngày ko nữa ấy chứ), mới đường 14 đã sợ thế, đường Măng Buk chắc đứng ôm xe khóc quá. Đến khi nhiều người rút ko đi, mình mừng húm, bảo hắn bỏ xe ở nhà. Trước khi đi còn nhắn tin: nhớ mang quần áo mưa bộ lỡ ngã ko bị xe lôi xuống vực, nhớ mang ủng,… Hắn nhắn trả lời: mình (lúc ấy còn chưa biết ai lớn nhỏ nên cứ mình-bạn cho lịch sự) từng lăn lộn ở Tây Nguyên, sốt rét đủ kiểu rồi, Mẹ Còi đừng dọa mình nhé :).
    Suốt dọc đường hắn cứ ngồi mút kẹo, mình lại càng nghĩ, chú này lính kiểng rồi. Đến giờ ăn trưa, bảo vứt kẹo đi để ăn cơm, hắn rút ra cắm ngay vào ống đũa bảo: để đấy, tí em mút tiếp (có gớm ghiếc ko, thế mà lúc lên đường thì bỏ quên bạn lại với ống đũa).
    Xong vụ làm lớp học rồi mới thấy: đôi khi trông mặt mà bắt hình dong cũng … bé cái nhầm. 🙂

      • Thật ra hồi học năm 2 mình có thực tập môn hàn hồ quang, yêu cầu bài thực tập là hàn 2 thanh sắt khoảng 12 cho liền một đoạn vảy cá đều nhau 15cm, hàn muốn đau mắt mà không đứa nào đạt cả 🙂 nên lúc đó đứng nhìn cận cảnh anh ” hàn lao đông ” mà khâm phục lắm lắm hihihi

  4. Ôi thật là đáng nể Cả Mút này (MMC mà phục thì ai dám không?). Sống Chậm chưa kể khúc đầu: nguyên do nào Cả Mút tham gia với chuyến hàng Măng Buk, để có thể ra tay điều binh khiển tướng bất ngờ thế kia?

Không cho phép ghi chú.