Chuyện nhặt

Tác giả: Phương 5+

Chuyện nhặt 1
Nguyên tắc, nghe kỹ, nói ít, làm đúng, đừng hỏi lắm được nghiêm chỉnh chấp hành trong tối bốc hàng và trong ý thức của những người tham gia tối nay (hehe). Hàng được kiểm theo điểm trường, dán nhãn màu (mỗi điểm trường 1 màu khác nhau), Chúa Mìn kiểm tra, đối chiếu sổ, rồi chốt “XONG, RA” là anh em mới xông vào túi bụi bê vác. Riêng bạn Tùng không thế, bạn là con người nghiêm túc, quy củ. Bạn chả bê thùng hàng đã kiểm xong ra. Chúa Mìn điên tiết quát: Ông kia, bê ra ngay, đứng đó làm cái gì? Tùng thỏ thẻ: chị mới chỉ nói: OK, ĐI, đã nói XONG, RA đâu mà em được đi. Nuốt cục tức xuống họng, mụ cả: DẠ! Thưa anh, XONG, RA. Hehe. Tuyên dương sự chỉn chu của bạn TÙNG
 Sống Thật Chậm Hihi, anh Chít ngố không hiểu là chú Tùng đang trêu ngươi mẹ mình nên ôm một thùng hàng rõ nặng ra đến cửa, thấy chú Toàn đứng ngoài cửa giơ tay ra đón mà nhất định không đưa, chú Toàn bảo: “Đưa đây, còn giữ làm gì” Chít trả lời rất nghiêm chỉnh “cháu chưa thấy mẹ nói RA nên chưa đưa ra được…” Hờ hờ, chúng nó cứ chọc cho mềnh nổi điên lên rồi lại chọc cho mình cười cành cạch cả buổi tối
 Doan Thu Chuyện của GHX vui thế. Làm mình cười từ nãy đến giờ.
 Michelle Huong Tran 5+ kể chiện có duyên lắm, tiếp tục phát huy tài năng nhé
 Mut Ca Vui quá cả nhà ới..
Thursday at 23:29 via mobile · Like · 1

Chuyện nhặt 2:

2 cô thợ may có nguy cơ phải may áo đến 10h đêm (đêm bốc hàng) vì còn 100 áo chưa may. Thấy các cô bàn cách gọi về xin phép chồng:
– Chị cứ gọi về bảo tắc đường
– Lý do đấy nói rồi. Mà tắc sao đến 10h tối. Lộ à?
– Thế bảo hỏng xe.
– Ai lại gọi từ giờ báo tối xe em hỏng? (haha). Còn nếu gọi lý do đó thì phải gần tối gọi khẩn mới hợp lý. Thế thì con chị đói à?
Kết thúc cuộc bàn bạc, gọi về cho mẹ (chắc mẹ chồng):
– Mẹ à, hôm nay con về muộn, chắc muộn muộn đấy.
– Mẹ: (chắc là hỏi) muộn là mấy giờ?
– Thôi nhé, con tắt máy.
Máy tắt, giọng làu bàu, mẹ hỏi thế thì bố con cũng chẳng trả lời được. Con cũng đang tự hỏi con từ nãy đến giờ mà chưa nghĩ ra.

Chuyện nhặt 3: NHÂN VĂN

– Giọng quát rất to, rất cao, rất lớn: em làm gì thế, sao lại chia quà cho các cháu theo bọc, không theo số lượng. Thiếu thì sao?
– (im lặng, như mỗi khi có âm vực này cất lên và như mọi người đều làm vậy – là mình mình cũng im cho lành)
– em không biết để mang đống hàng nặng trình trịch này lên tới nơi cao tít tắp, khui thùng ra mà không đủ quà cho các cháu thì nó đau khổ, xót xa thế nào à?
– (Mấy chị em im lặng, hì hụi lấy quà đủ số lượng)

 Phan Hoang Le Thuy Hờ hờ, chuyện này là chuyện thường ngày ở… Gánh mà. Em Phương làm mình nhớ tới chuyện chia hàng chuyến đi MB2 vừa rồi. Mẹt chủ Bình Huế dẫn tới 2 tình nguyện viên, mình nhờ các bạn cuộn khăn mặt nhét vào cốc inox, bỏ cốc vào thùng nước rồi nhét quần áo lên trên. Đóng xong 1 thùng rồi, cậu TNV nhỏ nhẹ: chị ơi, em tình thương mến thương cho điểm trường này thêm 1 cái khăn mặt ạ. Mình trợn mắt, ối giời ơi, có 102 cháu, tôi mua đúng 102 cái khăn, cậu tình thương mến thương chỗ này rồi chỗ khác thiếu thì làm sao… Hì hục lôi cả thùng ra để lấy cái khăn mặt nằm dưới đáy.