Bạn buôn

Từ khi Gánh hàng xén ra đời đến nay, đã có biết bao bạn buôn góp sức vào, không chỉ là món đồ, khoản tiền rất thực mà còn bao nhiêu sẻ chia vô giá về mặt tinh thần. Mục này là để chúng ta an ủi, khuyến khích, động viên nhau, đồng thời gieo xuống những hạt giống tâm hồn bạn nhé. Mong Gánh hàng của chúng ta ngày một phong phú và trở thành nơi đi về không thể thiếu trong ngày của nhiều người.

21/4/2012: Hà Nội Phố sưu tầm được bài này gửi tặng Gánh hàng xén, cám ơn Hà Nội Phố:

“NHƯ THẾ MỚI LÀ ĐÀN ÔNG”

Bình sinh, cho đến giờ, đã sang bên kia dốc cuộc đời, mình vẫn thường tự cho mình là kẻ không đến nỗi phải xấu hổ trong thiên hạ, khi mang danh phận của một thằng đàn ông.

Trong mắt vợ, mình là một người đàn ông đích thực, đáng để chăm bẵm yêu chiều. Trong mắt con mình, mình là ông bố đem lại nhiều lợi lộc nhất. Trong mắt mình, mình là thằng đàn ông hơn rất nhiều thằng đàn ông khác.

Mặc kệ thiên hạ lắm chuyện mà thờ ơ với thiên phận đàn ông, riêng mình, thầm tự đắc về cái chất đàn ông của mình.

Ấy thế mà bỗng có một ngày mây trong veo trời đẹp, trong một phiên chợ vùng cao, mình bị choáng váng vì tự thấy xấu hổ với mình, khi ngồi nghe trộm câu chuyện của hai người đàn ông xa lạ.

Bên chiếc bàn gỗ mốc thếch, mình ngồi uống rượu với một người bạn.

Anh này thạo nhiều tiếng dân tộc, vì một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng xuất sang Trung Quốc.

Bàn bên cạnh, có hai người đàn ông mặc quần áo chàm, khèn nằm lăn dưới đất, vừa nốc từng bát rượu đầy, vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau.

Ngồi né ra xa một chút, là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo không biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng.

Suốt gần nửa tiếng đồng hồ, chỉ thấy một anh chàng nói, khi thì giận dữ khi thì nghẹn ngào, có lúc lại đắm chìm trong ưu tư như bị men rượu nhấn sâu xuống gậm bàn tưởng không bao giờ tỉnh lại.

Can rượu to trên bàn đã vơi quá nửa, bỗng hai người đàn ông ôm chầm lấy nhau, nức lên rưng rức.

Cái bàn ọp ẹp chao nghiêng làm hai bát rượu đổ tóe ra sàn.

Lẳng lặng nhìn hai gã đàn ông quá say, người đàn bà cúi xuống, nhẹ nhàng nhặt những chiếc bát đặt lên bàn, rồi lại lẳng lặng mở nút cái can nhựa cao đến hai gang tay, nghiêng can rót rượu đầy tràn hai miệng bát.

Xong xuôi, lại trở về chỗ, lại lẳng lặng tãi cái nhìn bâng quơ ra rặng núi giăng ngang trước mặt.

Thấy cảnh lạ lùng, mình thì thầm hỏi anh bạn xem chuyện gì đang xảy ra.

Thì ra hai gã đàn ông này chính là “tình địch” của nhau, theo cái cách định nghĩa ngu ngốc và ích kỷ của người dưới xuôi chúng ta. Một anh là chồng, còn một anh là người yêu cũ của người đàn bà đang ngồi đây nhẹ nhàng im lặng.

Nhìn kỹ lại thì cô vẫn còn khá trẻ, nhưng vẻ tiều tụy và cam chịu, cho ta ý nghĩ rằng đấy đã là một thiếu phụ nhan sắc đang tàn.

Chiều qua họ đã xuống đến chợ. Như nhiều đôi khác, hai vợ chồng này buộc ngựa vào một gốc cây bên quán, ăn một bữa no nê rồi chia tay nhau.

Sáng hôm nay, họ lại tìm về quán cũ theo lệ thường, để rồi sẽ lại ăn một bữa, trước khi túc tắc dắt ngựa về nhà.

Thế nhưng lần này, cô vợ không về quán một mình, mà dẫn theo về anh người yêu cũ.

Vậy là ba người ngồi cùng nhau. Hai người đàn ông và một người đàn bà.

Anh bạn mình ngồi xây mặt ra cửa, nhưng tai căng về phía bàn bên để nghe và cố hạ giọng dịch cho mình từng câu nhát gừng, đứt quãng của người đàn ông, đang vừa nói vừa uống một cách đầy bức xúc.

Để mình có thể hiểu, anh bạn mình còn phải tóm tắt cả câu chuyện đã xảy ra trước đó, thế nhưng vẫn theo kịp được khúc sau. Anh áo chàm kia cứ nói một câu lại uống một hớp, rồi lại gật gật cái đầu, như đang cố vắt ra các ý nghĩ lộn xộn, nằm đâu đó bên trong óc mình từ cách đây lâu lắm.

Mình vừa nín thở để nghe và cố sắp xếp các lời dịch của anh bạn. Cuối cùng, thì mình hiểu được đại khái câu chuyện giữa hai người đàn ông thế này :

Một người chỉ nói, vừa nói vừa nghẹn ngào, một người cúi gằm mặt xuống bàn vừa nghe vừa cắn chặt hàm răng, môi không mím được vì còn cay hơi rượu. Bỏ qua những câu vòng vo mà mình không nhớ, mà cũng không hiểu hết ý, thì tóm tắt lại là như sau:

– Thằng Xín Thau kia, mày uống hết cái bát ấy đi rồi nghe tao nói.

Suốt đêm qua tao đau tức cái tim, đau quặn cái ruột. Tao đi theo vợ mày về đây tìm mày!

– …………

– Cái ngày bố mày theo ông thầy cúng, đưa mày đến đón vợ mày về, tao buồn muốn chết. Tao đã bắn hết cả một túi thuốc, nhồi hết đạn chì thì nhồi sỏi sạn vào mà bắn. Đáy nòng vỡ ra, sẹo trên má tao vẫn còn đây này!

– …………

– Sau khi cưới, vợ mày nó bảo rằng tao đừng buồn, mày thương vợ lắm.Tao tin nó quá, thế là tao vui!

– …………..

– Phiên chợ trước, tao được tin nhắn là phiên này vợ chồng nhà mày sẽ đi. Tao đắp vội mấy khúc bờ ruộng cho xong, tao bỏ cái đám cưới trong bản để ra đây gặp vợ mày!

– ………….

– Mày phải biết. Khi đi ra chợ tao vui quá, bỏ không bắn hai con chim to trên cành, bỏ không bắn một con nhím to trong bụi. Tao chỉ nghĩ đến cái lúc được gặp vợ mày. Thật đấy. Tao vẫn còn thương con vợ mày lắm mà!

– ………….

– Đến lúc tao tìm được con vợ mày, tao vui đến chảy cả nước mắt. Tao lại hát lại cái bài…mà ngày xưa lần đầu … tao hát vào bên tai con vợ mày … cái đêm đầu tiên tao gặp được nó!

– …………..

– Thế mà, dắt nhau đi rồi, đèn tao chiếu vào tận mặt nó, mà tao không còn nhận ra nó là cô con gái đẹp nhất bản. Giàng ơi! Ngày xưa cái mặt ấy tròn như trăng rằm, hai cái vú nó tròn to như hai quả dưa chín, cái tay nó đẹp như mình con trăn trên cây, tiếng nó cười hay như chim hót làm nắng cũng cười theo, cái váy nó thơm như hoa rừng làm bướm cũng bay theo…

– …………..

– Giàng ơi! Đêm qua tao chỉ thấy mặt nó cong méo như trăng hạ tuần, ngực nó nhăn như hai quả bí héo. Nó không cười, nó chỉ muốn khóc. Tao đau cái tim tao quá! Giàng ơi!

– …………….

– Mày nói đi!. Là thằng đàn ông, mắt mày có nhìn thấy vợ mày nó khổ hay không? Là thằng đàn ông, mày có thấy vợ mày nó buồn hay không?

– ……………

 – Mày là thằng tốt số nhất đời! Mày sinh vào lúc nào mà mày lấy được vợ mày? Mày thật là có cái tội to! Hôm nay tao định đánh mày, tao thương con vợ mày quá!

– …………….

– Lần này tao mang hai bao ngô giống. Tao không bán nữa. Mày mang về đi mà trồng. Phiên chợ sau tao gửi phân bón vào cho!

– ……………..

– Đến kỳ ngô ra bắp tao bảo mày cách đặt bẫy. Tao có bài thuốc, bẫy sập là lợn rừng ngấm thuốc không chạy được đâu! Tao sẽ cho mày! Nếu nhím sập bẫy, mày bắt nguyên cả con mang ra chợ. Có người mua ngay. Ba cái dạ dày nhím sống, là đổi được một con lợn giống to!

– …………….

– Mày không được lười. Mày đói thì tao kệ mày, nhưng vợ mày thiếu thóc, thiếu ngô là tao đánh mày đấy!

– …………..

– Thằng Xín Thau kia!. Mày có phải là thằng đàn ông hay không?…

– …………..

Nhìn hai gã đàn ông gục đầu vào nhau, rưng rức khóc trên hai bát rượu đã cạn khô, mình thấy thật là khó tả.

Nhìn sang người đàn bà lẳng lặng ngồi bên, không đọc được những ý nghĩ gì đang ẩn hiện trong đầu nàng nhưng thấy khô khan trong họng.

Phải chăng là vừa hạnh phúc vừa tủi thân, phải chăng là vừa ái ngại vừa thương xót cho cả hai gã đàn ông của cô?…

Rất lâu về sau, một lần mình đem câu chuyện này kể cho vợ nghe.

Vợ mình thở dài, cầm cái điều khiển tắt phụt màn hình vô tuyến đang lải nhải vô duyên “Người xây tổ ấm” và bâng quơ nói:

– Đàn ông như thế mới là đàn ông!

8/3/2012: Thùy Linh đăng bài này trên blog của chị cách đây đã vài tháng, mình copy về rồi bỏ đấy, quên luôn. Đến một ngày, gặp chuyện buồn đến mức tưởng không gượng dậy nổi, ngồi tẩn mẩn mở máy tính, xóa đi những gì không còn muốn thấy nữa, chợt thấy nó. Đọc một mạch, ngẩn người, lòng bỗng nhẹ tênh. Toàn những điều từng đọc, từng nghe, từng biết, nhưng mải tất bật với cõi đời vô thường, chợt quên mất. Bây giờ nó là món điểm tâm của mình mỗi sáng (để đừng hòng mà quên nữa). Đăng ở đây coi như quà tặng 8/3 cho các Mẹt chủ, hy vọng mỗi người đều tìm thấy điều gì đó có ích cho tâm mình. Cám ơn Thùy Linh rất nhiều.

66 CÂU LÀM CHẤN ĐỘNG THIỀN NGỮ THẾ GIỚI

Bạn tặng mình, mình tặng lại mọi người đọc và suy ngẫm nhân đầu năm mới. Đọc được gì là tùy mỗi người…Nhưng xin hãy đọc thật chậm, nghĩ thật kỹ và nhớ thật lâu. Cuối cùng là làm theo được càng nhiều càng tốt…

1. Sở dĩ người ta đau khổ chính là vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2. Nếu bạn không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi thôi.

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận.

9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.

10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

12. Bạn đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, bạn phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính bạn.

13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin bạn “đa khẩu hạ lưu tình”.

16. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai. Giả sử bạn bị chó điên cắn một phát, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại một phát?

17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người bạn không hề yêu thích.

18. Mong bạn đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao bạn lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao bạn phải chứa đầy những não phiền như vậy?

20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì bạn hiểu nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi bạn hiểu sâu sắc, bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn.

21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.

22. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, bạn hiểu chứ?

23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp bạn mới được tự tại.

26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.

27. Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.

28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.

29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.

30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu bạn không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

33. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn đi.

35. Bạn cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế bạn sẽ rất đau khổ.

36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

37. Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?

38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất đối với sự phỉ báng.

41. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính bạn.

45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.

46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, bạn dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.

47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?

49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của bạn, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.

50. Cảm ơn thượng đế về những gì tôi đã có, cảm ơn thượng đế về những gì tôi không có.

51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

52. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.

53. Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.

54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối bạn nhất thời, nhưng nó lại gạt bạn suốt đời.

57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.

58. Khi trong tay bạn nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì bạn chỉ có mỗi thứ này, nếu bạn chịu buông xuống, thì bạn mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.

59. Nếu bạn có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.

60. Bạn có nhân sinh quan của bạn, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới bạn. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được bạn. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.

61. Bạn hi vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.

62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Bạn càng nguyền rủa họ, tâm bạn càng bị nhiễm ô, bạn hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của bạn.

63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, phỉ báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.

64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.

65. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ

12/2/2012: Thùy Linh sưu tầm tặng chúng ta bài này:

Nguồn: chungta.com

Chuyện kể rằng, có một vòng tròn rất hoàn mỹ. Nó rất tự hào về thân hình tròn trĩnh đến từng milimet của mình. Thế nhưng một buổi sáng thức dậy, nó thấy mình bị mất đi một góc lớn hình tam giác. 

Buồn bực, vòng tròn ta đi tìm mảnh vỡ đó. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm. Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang toả sắc bên đường, nó vui đùa cùng ánh nắng mặt trời, tâm tình cùng sâu bọ… 

Một ngày kia nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít và ghép vào. Nó lăn đi và nhận ra mình đang lăn quá nhanh. Đến nỗi, không kịp nhận ra những bông hoa đang cố mỉm cười với nó. Vòng tròn thấy rằng, cuộc sống khác hẳn đi khi nó lăn quá nhanh. Nó dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi. 

Bài học về cái vòng tròn cho chúng ta thấy được rằng, đôi khi con người ta mất đi thứ gì đó thì lại trở nên hoàn hảo. Người có tất cả mọi thứ trên đời lại là kẻ nghèo túng. Đã là “nhân” thì sẽ “vô thập toàn”. Điều quan trọng là, bạn phải biết chấp nhận sự bất toàn ấy giống như một phần tất yếu của cuộc sống. Chưa hoàn mỹ là cơ hội để bạn cố gắng, ước mơ, hy vọng chứ không phải là lý do để bạn tự dằn vặt về thất bại của mình. 

…biết quan tâm đến những người xung quanh

Quan tâm tới một người không đơn giản chỉ là việc xem người ấy sống thế nào, tiền có đủ tiêu hay không. Điều quan trọng nhất chính là sự yêu thương xuất phát từ tâm hồn, là biết cách khơi dậy lòng tin cho người khác. Nên nhớ rằng, đôi khi những lời nói vô cùng bình dị lại tràn vào và khoả lấp khe nứt của trái tim con người. Quan tâm tới người khác chính là cách làm cho tâm hồn bạn “giàu có” thêm.  

…biết giúp đỡ người khác

Đơn giản như việc giúp một bà cụ hay một em nhỏ qua đường, cho ai đó đi nhờ xe, chép hộ bài cho nhỏ bạn bị ốm… Hãy làm điều đó một cách vô tư và không mong chờ được đền đáp. Hãy nghĩ rằng sẽ có lúc bạn rơi vào tình trạng đó và cần sự giúp đỡ. 

…biết xem trở ngại là cơ hội

Cuộc sống có những ngả rẽ, những bước ngoặt mà ta không thể ngờ được. Gục ngã hay đạt được thành công nhờ trở ngại, tất cả phụ thuộc vào bản thân bạn. Bạn sẽ không thể khám phá ra được rằng, mình có tài “chèo lái” nếu công ty không lâm vào cảnh khó khăn về tài chính. Bạn sẽ không thể khám phá ra được rằng, mình có thể trở thành ca sỹ nếu không bị “ép” lên hát trong buổi biểu diễn văn nghệ toàn trường. Cuộc sống bao giờ cũng là bắt đầu. Trở ngại nhiều lúc chính là cơ hội để bạn khám phá bản thân. 

…biết tự tin

Tự tin là chìa khoá của thành công. Hãy thử hình dung một buổi phỏng vấn xin việc sẽ như thế nào nếu bạn trả lời câu hỏi bằng ánh mắt sợ sệt, giọng nói run rẩy? Chắc chắn kết quả sẽ rất tệ. Mỗi người chúng ta đều có một “bản ngã” riêng, tự tin với bản thân cũng có nghĩa là giữ cho mình một nét khác biệt. Điều này luôn đặt mình vào những cơ hội mới để có dịp thể hiện bản thân.  

…biết tha thứ

Tôi không thể quên được câu chuyện về “cái bao giận hờn”. Chuyện kể rằng, vị thầy giáo nọ khuyên các học sinh của mình, hãy ghi tên tất cả những người mà cho đến giờ các con chưa thể tha thứ lên những củ khoai tây, sau đó bỏ chúng vào một cái bao. Mỗi người tương xứng với một củ.  

Thêm nữa, phải luôn để mắt, đặt nó ở những nơi dễ thấy nhất và mang chúng theo dù đang làm bất cứ chuyện gì. Ai cũng cảm thấy thật nặng nề và phiền toái khi lúc nào cũng phải mang kè kè bên mình một “gánh nặng” như vậy. Hơn thế nữa, qua một tuần những bao khoai tây đó đã dần bị thối rữa. 

Vị thầy giáo đã cho ta hiểu được cái giá phải trả khi luôn mang theo những nỗi giận hờn, buồn phiền và bi quan bên mình. Chúng ta cứ nghĩ rằng, tha thứ là một món quà mà ta dành tặng cho người khác, nhưng thực chất lại là món quà dành tặng cho chúng ta. Hãy biết cách tha thứ, đó chính là món quà quý nhất mà cuộc sống mang lại cho bạn. 

…biết sống hết mình và dám trả giá

Mỗi giai đoạn của cuộc đời đều là những giai đoạn đẹp nhất nếu chúng ta biết sống hết mình, biết trân trọng từng khoảnh khắc được sống. Thời gian không chờ đợi một ai. Do đó, đừng giữ mãi trong đầu ý nghĩ rằng: “Mình sẽ làm việc đó vào ngày mai”.  

Cuộc sống luôn đầy rẫy những bất trắc, không ai có thể biết trước được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Trân trọng từng khoảnh khắc sống và làm hết khả năng của mình bạn sẽ không phải rơi những giọt nước mắt hối tiếc. Sống hết mình cũng là cách trả giá cho những gì đáng giá đấy bạn ạ. 

…biết đứng dậy sau vấp ngã

 Ngọn trúc oằn mình dưới sức mạnh của gió nhưng rồi lại bật thẳng lên đầy kiêu hãnh như chưa từng xảy ra chuyện gì. Mỗi người chúng ta đều mang trong mình tính cách của ngọn trúc. Đấy là điều chắc chắn.  

Vấp ngã không phải là cách để bạn từ bỏ ước mơ, hy vọng. Đấy là “cơ hội” để bạn nhìn lại chính mình và rút kinh nghiệm cho lần sau. Hãy thay đổi thái độ của mình sau mỗi lần gặp thất bại. Thời gian không chờ đợi một ai nhưng không bao giờ là quá muộn. Khởi đầu hay kết thúc là do chính bạn. 

 …biết yêu thương

Yêu thương vô điều kiện. Bạn đã bao giờ làm được điều đó chưa? Hay lúc nào cũng chỉ muốn người khác yêu mình, muốn “nhận” tất cả mà không muốn “cho” đi chút gì? Cuộc sống thật kỳ diệu, không ai có tất cả nhưng cũng không ai mất tất cả. Những nỗi đau sẽ dịu đi rất nhiều nếu được hàn gắn bằng sự yêu thương. Yêu thương chính là dang tay đón nhận những xúc cảm tuyệt vời do cuộc sống mang lại. 

Cuộc sống là những chất liệu thô mà chúng ta là những người nghệ sỹ. Nhào nặn chúng thành một tuyệt tác hay biến chúng thành một tác phẩm thô kệch đều tùy thuộc vào chúng ta”. Chúng ta học được gì từ cuộc sống? Xin thưa rằng: Nhiều vô kể!  

Nhưng điều quan trọng nhất không phải là việc đọc vanh vách những điều đó lên, mà là thái độ và quan điểm của chúng ta trước những điều mà cuộc sống mang lại. Hãy để những “món quà vô giá” ấy thanh lọc tâm hồn bạn, để sống tốt hơn và tận hưởng hạnh phúc diệu kỳ.

7/2/2012: Tặng bạn lời bài hát Cầm tay em (Prendre un enfant par la main – Yves Duteil) như một lời chú thích cho bài viết đăng trên trang chủ ngày hôm nay.

“Cầm tay em thơ trên bước đường
Cùng đi tương lai đang đón chờ
Hướng bước em đi trong tin yêu, trong vững vàng
Xem em như vua trên cõi đời.

Cầm tay em thơ trong tay mình
Có những lúc khát khao một lần
Chậm khô nước mắt lòng vui biết mấy
Gần em, ôm em sâu vào lòng.

Rồi thương em, thương em hết lòng
Mong xóa đi bao nỗi ưu phiền
Sóng gió qua đi, em tôi ơi, thôi u sầu
Đến với em, ta chung nhau tấm lòng.

Cầm tay em thơ trong tay mình
Có những lúc khát khao một lần
Giọt lệ tuôn rơi khi nhìn em vui quá
Và ôm em, ôm em vào lòng

Cầm tay em thơ khi tối trời
Ru em câu hát thắm ân tình
Trong yêu thương đưa em vào giấc ngủ yên bình
Khẽ nói yêu em, yêu em hoài.

Cầm tay em thơ trong mong chờ
Cùng em sống chung dưới mái nhà
Xóa tan bao nét ưu tư muộn phiền
Cùng em tiến bước trong tương lai.

Cầm tay em như tay con mình.”

6/2/2012: Thùy Linh có viết “Bố cáo” này từ những ngày cuối năm kia, tính thời sự của nó vẫn chưa giảm sút, cho nên xin đăng lại ở đây hôm nay.

           “Có một viên quan tên Tuấn họ Trần Đăng đã treo ấn từ quan nhân thời loạn ly tao tác. Một lần, quan nô Tuấn tụ tập đám văn nô đi về miền ngược để xem dân chúng sống ra sao mà thời làm quan chưa từng được biết đến. Đám quan nô, văn nô dừng chân ở ải Mèo Vạc, tổng Hà Giang vào tiết thu năm Canh Dần. Họ đã được dân chúng nơi ấy tiếp đón hết sức hoan hỉ bằng rượu nấu từ ngô trồng trên các hốc của vùng cao nguyên đá mọc như bàn chông cắm lên trời. Dù mờ mắt bởi men say cất ra thứ  rượu trong vắt họ cũng kịp nhận ra rằng, dân chúng nơi ấy cực kỳ lầm than, cơ cực. Cái nghèo khó đeo đẳng kiếp người từ đời này sang đời khác như là của hồi môn vậy. Quan nô Tuấn ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Sao ông Trời lại nỡ sinh ra giống người khổ như vậy ru?”. Đám văn nô tiếng to, tiếng nhỏ bàn vào: “Người ta khổ thế là có phần lỗi của tiên sinh đó”. Lại có kẻ châm chọc nói thêm: “Cái giống người đó bề trên không cho tiến hóa vì sợ mất đi bản sắc dân tộc”. Tất cả đồng thanh tương ứng gật gù: “Phải đó, phải đó… Nghèo đói là bản sắc dân tộc của ải Mèo Vạc và toàn vùng biên cương. Nếu nơi đây giàu có thì khác gì dưới xuôi? Không được, không được”. Nhưng dù cố kết giữ gìn bản sắc dân tộc thì dân chúng Mèo Vạc vẫn phải ăn ngày ba bữa, áo mặc bốn mùa, chăn đắp khi đông tới. Quan nô Tuấn bèn hội họp thuộc hạ tìm cách tha hóa dân chúng bằng những thứ hết sức tầm thường. Đám thuộc hạ hiến kế, dân chúng sống bằng nước lã, hít thở khí trời thì nay ta cho họ gạo để xem họ có thanh tao được nữa không? Họ quyết đem da thịt để đọ với trời cao khi mùa đông tới thì ta bắt họ mặc thêm áo ấm để họ không có cơ hội luyện chưởng đến độ cao thâm được không? Họ muốn tai không nghe, mắt không nhìn nhưng quyết tha hóa họ bằng cái tivi oang oang suốt ngày toàn chuyện trên trời dưới bể mà cả đời họ chưa từng biết đến được không? Quan nô Tuấn cả cười nói rằng: “Chí phải, chí phải. Phen này quyết chí tiêu diệt bản sắc dân tộc nghèo đói của dân chúng xứ Mèo Vạc”, nhưng rồi lại ngậm ngùi: “Nhưng ta chỉ lo tài hèn sức mọn làm không đến nơi đến chốn?”. Đám văn nô nhao nhao: “Tiên sinh đừng cả nghĩ. Cái bản sắc ấy có từ ngàn đời, cả biển người chinh chiến bao năm mà còn chưa thay đổi được huống hồ đám bọn ta? Sức ta làm tới đâu thì làm…”. Quan nô Tuấn thở dài…
          Hưởng ứng lời hiệu triệu của quan nô Tuấn, lần thứ nhất họ đã chiêu mộ được 80 triệu quan tiền cùng 10 cái tivi. Qui đổi ra sản vật là 225 cái chăn bông, 2,5 tấn gạo, 150 kilô muối, 200 áo len, bánh kẹo cùng lộ phí đi đường.  
          Nhằm ngày Kỷ Tỵ, tháng Kỷ Sửu, năm Canh Dần, quan nô Tuấn triệu tập đám thuộc hạ lên ngựa sắt nhằm hướng bắc thẳng tiến. Xứ Mèo Vạc dần hiện ra trong sương mờ huyền ảo. Ở nơi núi non đẹp đẽ nhường kia thì uống rượu ngô trong, nằm gối đất, ngước nhìn trời xanh ôm bụng đói cũng phủ phê lắm thay!
         Các xã khác trong xứ Mèo Vạc hay tin có đoàn của quan nô tới bèn nô nức đến chào hỏi. Họ đem rượu thịt ra khoản đãi làm cho quan nô và đám thuộc hạ say ngất ngư. Quan nô Tuấn uống xong chung rượu bèn ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Ước gì ta không phải làm quan, không phải kiếm tiền vì kế sinh nhai mà được đi xóa giảm bản sắc dân tộc nghèo đói cho dân chúng thì sướng lắm ru!”. Tới lúc này mới hay, cái xã mà đoàn quan nô Tuấn đến, bản sắc dân tộc còn chưa thấm vào đâu so với mấy vùng trên núi cao. Chả hiểu dân chúng nơi đó tại sao cứ trèo cao lên núi để gìn giữ bản sắc dân tộc trong sạch mãi vậy? Họ thiếu ăn mà vẫn cứ sống, thiếu mặc mà vẫn cứ nhởn nhơ đi lại ngoài đường, trẻ con vẫn tụ tập để học cái chữ? Da thịt người như thịt trâu ế ngoài chợ giữa buổi trưa, thâm đen không người hỏi mua.
          Không thể cầm lòng được, đám tùy tùng của quan nô Tuấn bèn hò nhau quyên góp lần thứ hai. Họ đã quyên được tất thảy 42 triệu quan tiền và qui đổi ra sản vật là 150 cái chăn, 400 cái áo len, 200 cái quần, 9 thùng bánh kẹo. Có người hảo tâm tên Trang họ Bùi Mỹ hay tin cũng xin đóng góp 400 đôi tất, 100 đôi giày, 100 cái mũ len cùng rất nhiều áo ấm. Lần này có hai văn nô xin áp tải hàng hóa là Ngọc Hành và Võ Trần. Họ đi theo tiếng gọi thiêng liêng nơi vùng non cao và đám nhân nữ làm nghề gõ đầu trẻ xứ Mèo Vạc. Thể tất tình chung riêng của họ nên quan nô Tuấn chuẩn y cho họ lên đường và cấp lộ phí đi đường là 5 triệu quan tiền. Hai văn nô đã đi cúng dường cho đám trẻ con vùng sơn cước và làm từ thiện cho khá nhiều nữ nhân cô đơn. Công đức này của họ đáng khen lắm thay. Chờ 9 tháng 10 ngày tới nếu không có tin vui từ miền biên ải gửi về thì coi như chuyến đi của hai văn nô chỉ được phần việc chung, còn việc tư là hỏng. Thôi thì đành chờ dịp khác vì để xóa bỏ hết bản sắc dân tộc nghèo chỉ riêng xứ Mèo Vạc cũng đủ để đám quan nô Tuấn cùng thuộc hạ làm đến hết đời.
          Nhân ngày cuối năm Canh Dần, nô tài có lời kính báo đến tất cả chư vị để rõ.
                                                                                  Văn nô tên Linh họ Trần Thùy chấp bút”

5/2/2012: Hà Bánh mì tặng lại STC một truyện ngắn nhận được từ 1 người bạn khác, “Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh“, từ những ngày 2 mẹt chủ mới biết nhau.

         “Chị là người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, hôm nào cũng vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..
          Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo: Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai tôi nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé. 
        Chị mang theo con trai đến. Trên đường nói với nó rằng: Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm giúp việc là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích. 
        Khách khứa đến mỗi lúc một đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng rãi và tráng lệ… Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận, không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng, chị cũng tìm ra được cách: đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh riêng của chủ… đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 chiếc xúc xích vừa mua vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với con: Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn “căn phòng dành cho nó” thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ hơn bất cứ nơi nào mà nó từng được chiêm ngưỡng. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát… tự mừng cho mình.
        Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: Không biết nó đã chạy đi đằng nào… Ông chủ thấy chị làm thuê có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm… Qua phòng vệ sinh, nghe thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: Cháu nấp ở đây làm gì? Cháu biết đây là chỗ nào không? Thằng bé hồ hởi: Đây là phòng dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai ngồi đây ăn cùng với cháu cơ!
       Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, bèn nhẹ nhàng ấm áp nói: Con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông bận tiếp một người khác đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang vào phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự… Thằng bé mở cửa… Ông bước vào: Nào, chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé. Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rấm rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ… Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến nhẹ nhàng gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ… Tất cả đều thật chân thành, thân ái!
      Nhiều năm tháng qua đi… Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp cao trong xã hội. Và cậu không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều đặc biệt đã ở lại trong lòng người đàn ông đó: Ông chủ nhà năm xưa đã nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào…   
     Đôi khi chỉ cần một hành động nhỏ cũng đủ thay đổi cả một cuộc đời phải không bạn?”

Hy vọng những hoạt động của Gánh hàng xén ngày hôm nay ngoài ý nghĩa manh áo, tấm chăn… còn gieo được vào lòng các em bé vùng cao những hạt mầm nhân ái, để khi lớn lên chúng sẽ mang tình yêu vô điều kiện, sự đùm bọc trìu mến đến cho những đứa trẻ nghèo mà xã hội nào cũng có.

4/2/2012: Bà ngoại Canada gửi tặng Gánh câu chuyện “Kẻ khó” (Trích Cuốn sách Trái tim của Edmonde De Amicis, bản tiếng Việt Tâm hồn Cao thượng) 

      “Sáng nay, lúc đi học về, con đi trước mẹ, con đã gặp một người đàn bà nghèo bế đứa con nhỏ xanh xao yếu đuối và chìa tay xin con. Con lạnh lùng nhìn bà, chẳng cho gì bà trong lúc con có tiền trong túi. Con ơi, xin con nghe mẹ, con đừng tập thói làm ngơ trước kẻ nghèo khó đang đưa tay ra xin con; hơn nữa con lại càng không nên làm lơ trước một bà mẹ xin ăn cho con. Con hãy nghĩ đến bụng đói của đứa trẻ thơ, nghĩ đến sự đau khổ của người mẹ. 
      Mỗi khi mẹ bố thí cho kẻ nghèo thì bao giờ họ cũng cảm ơn và chúc phúc cho mẹ, cho cả nhà mình được mọi sự an lành. Những lời chúc ấy nghe êm ái là dường nào! Và lòng mẹ ơn họ không biết bao nhiêu! Những lời cầu nguyện ấy sẽ thấu đến Trới để Trời phù hộ cho tất cả những người thân yêu của mình. Vì thế, khi về nhà, mẹ rất vui và tự nhủ:
      – Người ấy cho mình nhiều hơn mình cho họ! 
       An ơi! Con nghe mẹ nhé; thỉnh thoảng nên bớt một vài đồng trong tiền túi của con để cho người già không chốn nương thân, người mẹ không gạo, em bé không cha mẹ. Người nghèo thích xin trẻ con vì họ sẽ không bị nhục, vì trẻ con cũng như họ, luôn cần đến người khác. Con có thấy ở quanh nhà trường thường có nhiều người đi xin không? Bố thí của người lớn là một việc làm phúc, nhưng bố thí của trẻ con không những là việc làm phúc mà còn là một sự vỗ về nữa, vì mỗi lần đứa trẻ đem cho thì hình như đồng tiền kèm với bông hoa ở trong tay nó rơi ra. 
      Con ơi! Con phải biết con có đủ cả, chứ kẻ khó thì thiếu hết. Khi con mong được sung sướng thì người nghèo chỉ cầu sao cho khỏi chết. Trong làng có bao nhiêu là nhà giàu, trong phố có bao nhiêu người sang trọng, có bao nhiêu đứa trẻ ăn mặc xa hoa, thế mà vẫn còn nhiều đàn bà và trẻ con đói khát, rách rưới. Thực đáng buồn thay! 
      Muốn cho người khác không chê mình là người vô tình thì từ sau, con đừng bước qua một kẻ khó mà không cho gì, con nhé. 
      Mẹ của con,”

Bà ngoại Canada tâm đắc nhất ý “người nghèo không tủi khi nhận quà của trẻ con vì trẻ con cũng giống như họ, luôn luôn cần đến người khác quan tâm chăm sóc”.

22 bình luận trong “Bạn buôn

  1. Các Mẹt chủ ơi, có một số bạn muốn đi lên trên đó, liên tục hỏi mình bao giờ đi. Hiện nay Gánh Hàng xén có kế hoạch đi Bát Xát, rôm rả, mình đi khảo sát thì không vui bằng đâu. Các Mẹt Chủ nhận quân đi nhé.Cho thông tin ngày giờ đi.

  2. Ôi mục này hay quá! Chuyện thì thật hay, thông tin thì thật hấp dẫn.
    Đọc cái bố cáo kia xong chắc là khối “anh Nô” muốn áp tải hàng lên Mèo Vạc, nhân thể giúp Ngọc Hành và Võ Trần làm từ thiện cho các Sơn nữ cô đơn luôn. Thảo nào mà lão gia nhà em cứ tớn tác nộp đơn xin làm cửu vạn chị Linh ơi!

  3. 2 Văn nô kia mà đã quyết ko khai đang ở bụi nào thì có tra khảo trực tiếp cũng vô ích thôi!
    Đành chờ thiên thời, địa lợi, nhân hòa… một ngày đẹp giời, nhận được tin vui…, hihi

  4. Kiểu như có một ngày ông ngoại dẫn về 1 đứa bé, nói rằng…chị Thùy Linh là tiểu thuyết gia há…,

    ông ngoại dắt mấy đứa con của em còn không nổi nữa đây, ông ngoại hiền lắm, chúng qua mặt ông ngoại vù vù. Còn bà ngoại thì đi guốc lộp độp trong bụng chúng nên tình hình cũng được cân bằng.

    • @Minh: Tớ chưa kể xong…Ngọai dẫn về một đứa trẻ và nói rằng, ngoại vừa đón nó ở vùng cao về đây. Mấy đứa cố lo cho nó học hành tử tế nên người. Minh nghe xong…té xỉu vì nàng vốn đã nhìu baby… Keke…

  5. Ui chao, đi buôn không chịu đi buôn, lại còn ngồi xuống bàn tán gì nữa đây, lại nghe lập nhà trẻ dọc đường. Tui đây con đông bị bà ngoại la quá trời đây… Bà ngoại sợ khi nghĩ đến ông ngoại 80 tuổi còn đi đón cháu ở trường tiểu học, ui chao, tui cũng không biết vì sao tui đã tính toán kiểu này.

    Mà sợ thiệt, hồi đó ông ngoại tui ngoài 80 đi đón em tui ở trường tiểu học, có bữa ông ham đánh cờ tướng quên đón… Em tui đi bộ về nhà, xa lắm, mẹ tui run!

    Mấy chị tính toán lại (may ra còn kịp) xem sao nghe.

    • @Minh: Vừa buôn hàng, vừa buôn chuỵên mừ bạn…Nếu chỉ làm mà không có dzui dzẻ thì tiêu đời bạn ui…Có chuyện gì hay về ông ngoại (bà ngoại) kể cho tụi tui nghe đi??? Kiểu như có một ngày ông ngoại dẫn về 1 đứa bé, nói rằng…

  6. Chúc mừng, chúc mừng…Nếu MXB đi theo các sư tỉ, sư mẫu thêm vài năm nữa thì tụi mình lập thêm vài nhà trẻ vùng cả nhẩy? Sư tỉ sẽ xin lên đó làm…cụ nuôi dạy trẻ giúp MXB nhá, nhá, nhá?

  7. Hihi…Hai văn nô kia nhất định không khai báo. Đương nhiên nữ nhân thì ở khắp vùng Mèo Vạc, biết đâu mà tìm, mà hỏi? Mãi mãi đó là nghi án lịch sử, trừ khi một ngày nào đó nữ nhân bế một đứa trẻ về và đòi thử ADN…Nếu Bánh Mì quá nóng ruột thì có thể hỏi tẳng hai văn nô ấy, tớ sẽ cho mail và địa chỉ. OK?

  8. Bố cáo này thật đặc biệt, vì tính thời sự luôn nóng hổi như mới ngày hôm qua! Sốt ruột hóng văn nô tên Linh họ Trần Thuỳ ra nốt thông cáo về kết quả sau 9 tháng 10 ngày chờ đợi…keke

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Để tránh spam, các bạn hãy tính biểu thức đơn giản sau: * Time limit is exhausted. Please reload the CAPTCHA.