Hàng cần gom cho các phiên chợ tháng 12/2012

Tác giả: Sống Thật Chậm

Đợt khảo sát tháng 9, Gánh hàng xén chọn ra được 1.477 bé Mầm non và 2.482 bé Tiểu học (thuộc 9 trường Mầm non8 trường Tiểu học ở huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai) cần được cứu rét trong mùa đông năm nay.

Trong phiên chợ tháng 10/2012, Gánh đã mang phần lớn các đồ dùng tại trường (nồi niêu xoong chảo, dao thớt, rổ rá, bát thìa, chăn, gối, bình đựng nước…) cho tất cả các trường và đủ đồ ấm (áo nỉ, áo gió, khăn mũ, dép, ủng, áo mưa…) cho 740 bé ở 2 trường Mầm non1 trường Tiểu học.

Như vậy, còn tổng cộng 3.219 bé (1.185 bé Mầm non và 2.034 bé Tiểu học) đang chờ được giúp chống lại cái rét trong mùa đông này.

Để tập trung hàng được hiệu quả và kịp thời cho thời kỳ lạnh nhất trong năm, Gánh hàng xén đang lên kế hoạch cho một phiên chợ tổng lực vào tuần cuối tháng 12. Từ nay đến đó, chuẩn bị được đồ cho bao nhiêu bé thì Gánh sẽ ghé qua bấy nhiêu trường. Vì vậy, con số được nêu dưới đây nên hiểu là mức tối đa chúng ta cần trong mùa đông năm nay cho thị trường Tây Bắc. Thứ tự hàng là thứ tự ưu tiên sử dụng vốn và sử dụng nhân lực để chuẩn bị.

1.  Áo jacket cũ: Hiện số hàng còn trong kho vào khoảng hơn 400 cái, như vậy cần thêm tối đa 2.800 cái nữa. Nếu phải mua, giá vào khoảng 45.000đ/cái. Gom được món tiền khổng lồ để mua số áo này thật không đơn giản, nhờ bạn xem lại trong nhà hoặc nhà bạn bè có áo khoác lứa tuổi từ 2 đến 8 (vì các cháu ở Tây Bắc rất nhỏ người) mà không còn cần đến nữa thì cho GHX xin với ạ.

7/11: Chị Nga và nhóm Tennis Việt phố (Tp HCM) ủng hộ tiền mua 90 áo jacket cho các cháu

2. Vải nỉ để may áo gilê, khăn và quần: Giá vải là 36.000đ/kg. Một kg vải ước tính có thể may khoảng 6 áo hoặc 4 quần ngon lành, còn lại số vải đầu thừa đuôi thẹo (tương đối nhiều vì đây là vải bị cắt rời sẵn thành từng mảnh nhỏ, không vuông vắn nên mới bán theo kg) có thể may khoảng 8 cái khăn/mũ cho các con.
Trường hợp tối ưu là áo jacket đủ để mỗi bé được 1 cái thì áo gilê thành hàng bổ sung cho những điểm trường ở cao và xa nhất so với điểm trường chính. Còn nếu GHX không gom đủ áo jacket, áo gilê sẽ được trao cho các bé như món đồ ấm chính (vì nó cũng đáp ứng được khoảng 60% độ giữ ấm so với áo jacket)

3/11: Một bạn giấu tên ủng hộ 11,5kg vải may áo ấm

Một bạn giấu tên ủng hộ 1.158kg vải may áo ấm

2/11: Mẹt chủ Cún bông ủng hộ 95,8kg vải may áo ấm 

9/11: Bạn Bi Ve (Liên mẹt Tóp Tép) ủng hộ 20kg vải may áo ấm

11/11: Mẹt chủ Nhi ủng hộ 100kg vải may áo ấm

3. Ủng và/hoặc dép: 1.185 đôi ủng Mầm non và 2.034 đôi ủng Tiểu học (giá tại Lào Cai bình quân khoảng 32.000đ/đôi) và 1.185 đôi dép nhựa Mầm non và 2.034 đôi dép nhựa Tiểu học (giá tại Hà Nội bình quân khoảng 9.000đ/đôi). Rút kinh nghiệm từ các phiên chợ trước, chúng ta sẽ đặt mua ủng ngay tại tp Lào Cai để có giá rẻ và chi phí vận chuyển hợp lý, còn dép nhựa tổ ong thì mua tại Hà Nội. Nếu vốn không đủ, chúng ta sẽ ưu tiên trang bị ủng cho các con.

10/11: Nhóm bạn SJ ủng hộ 400 đôi ủng

4. Áo mưa: Tổng số vải dù đang có sẽ đáp ứng được khoảng 1.700 bé. Như vậy còn thiếu khoảng 1.650m vải dù để may thêm 1.500 áo nữa. Giá mỗi mét vải dù là 27.000đ.

5/11: Chị Lan (Đức) ủng hộ 300m vải dù

5. Bạt quây vách lớp: 48 phòng học đang cần bạt để quây vách lớp, mỗi phòng như vậy cần bình quân 40m2 bạt. Giá bạt mua tại HN là 20.000đ/m2.

6/11: Một bạn giấu tên ủng hộ 42m2 bạt

7/11: Bạn Cẩm Hà ủng hộ 1 thùng bạt hiflex (số mét cụ thể sẽ đo lại)

6. 88 tủ thuốc và 88 túi cứu thương với đầy đủ thuốc sơ cấp cứu ở trong (280.000đ/tủ và 160.000đ/túi)

7. Hộp kim chỉ: Ngoài số có sẵn ở kho, còn cần thêm 35 hộp cho các điểm trường Mầm non (90.000đ/hộp). Sáng kiến mới là dùng hộp nhựa trong loại vừa vặn với nội dung trang bị, không dùng hộp bánh bằng sắt nữa vì kích thước cồng kềnh, không tiện cho việc đóng gói và chuyên chở.

Nào cả nhà, chúng ta cùng cố một phen vì các con trước khi nghỉ ngơi đón Tết nhé!

Đăk Uy Bay: Chuyện bây giờ mới kể (4)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Mẹt Gỏi Lá ra tay

Thần thiêng là nhờ bộ hạ, nếu Cả Mút không có đội quân MGL hùng hậu vừa nhiệt tình vừa tháo vát thì tài trời cũng không thể hoàn thành cái công trình dựng khung lớp học trong cái ngày lịch sử ấy. Continue reading

Đăk Uy Bay: Chuyện bây giờ mới kể (2)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Trò chơi cảm giác mạnh

Sáng sớm thức dậy, mình muốn vào Đăk Uy Bay ngay vì biết thế nào cũng phải tận dụng từng phút một thời gian khô ráo, đến chiều trời thường đổ mưa, công việc mà đình lại thì bao nhiêu con người sẽ khốn khổ nếu phải thu xếp ở lại 1 đêm trong ấy. Thầy hiệu phó thì cứ đủng đà đủng đỉnh, lại còn giải thích với mình: “Mới sáng ra đường cỏ còn ướt, đi trơn lắm chị ạ, không an toàn đâu, để chút nắng lên rồi đi…” Chịu không nổi, mình nháy thầy Linh (xế riêng của mình) ra hỏi “đường ướt sương em có đi được không”, Linh gật đầu quả quyết là đi được. Kẹo Mút và Bi Ve đêm trước ra hành lang hóng hớt mấy cuộc điện thoại không mấy êm ái của mình với thầy hiệu trưởng, đã đoán ra tình hình, nên cũng chẳng còn lòng dạ nào mà ăn sáng, mấy chị em ra quán uống càphê, đổ xăng rồi lên đường trước, các thầy đợi đường khô thì cứ việc đợi… Continue reading

Đăk Uy Bay: Chuyện bây giờ mới kể (1)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Thật không có gì khó chịu bằng phải giữ một cục tức giận hoặc một cơn buồn cười trong bụng, thế mà cả tháng vừa rồi mình phải ém cả hai thứ ấy cùng một lúc (theo lệnh Mẹ Còi), có khổ không cơ chứ. Nhưng thôi, không lèm bèm nữa, đã đến lúc được xổ rồi… Continue reading

Ai đi buôn Dền Thàng – Y Tý với Gánh hàng xén nào!!!

Tác giả: Sống Thật Chậm

Tháng 10 và tháng 11 năm nay, Gánh hàng xén dự định tổ chức phiên chợ tại các trường Mầm non – Tiểu học Dền ThàngMầm non – Tiểu học Y Tý. Lý do chủ yếu là thời tiết không chiều người, nếu chúng ta cất gánh chậm hơn, việc đưa hàng lên đến những điểm trường lẻ xa xôi sẽ hầu như không thể làm được. Continue reading

Đập mẹt khẩn cấp!

Tác giả: Sống Thật Chậm

Mạn phép cướp diễn đàn của Mẹ Còi 1 kỳ, vì đoàn khảo sát của GHX có việc cần thông báo và xin ý kiến gấp của bà con ạ.

Khi lên đường khảo sát các trường Mầm non và Tiểu học thuộc các xã khó khăn của huyện Bát Xát, nội bộ đoàn chúng tôi thống nhất trước với nhau rằng với nguồn lực về hàng, vốn và người giao hàng như của Gánh hàng xén hiện tại, năm học 2012-2013 này chúng tôi sẽ khảo sát toàn bộ 10 xã được Sở Giáo dục và Đào tạo Lào Cai đề xuất rồi chọn ra 6 xã để tổ chức phiên chợ, thời gian tổ chức phiên chợ sẽ phụ thuộc vào thời gian mà các Mẹt chủ có thể thu xếp được (cứ bình tĩnh làm từ giờ đến trước khi kết thúc năm học là ổn). Chúng tôi tin vào dự định của mình lắm, vì có muốn làm hơn thế, GHX cũng khó có khả năng chu toàn được, nhưng… Continue reading

Những đóng góp thầm lặng (4)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Còn rất rất nhiều những đóng góp nho nhỏ mà tôi không thể kể hết ra đây. Đám mẹt chủ chúng tôi nhận thấy Gánh hàng xén giống như một cuộc chạy tiếp sức: khi nào thấy đuối, thế nào cũng có bàn tay chìa ra, nắm lấy gậy và chạy tiếp, có thể chỉ vài bước, có thể cả một quãng dài… điều quan trọng đối với chúng tôi không phải là người tham gia vào cuộc chạy ấy chạy được bao lâu, bao xa mà là họ khiến chúng tôi thấy mình luôn có đồng đội, luôn có nơi san sẻ bớt nhọc nhằn. Continue reading

Những đóng góp thầm lặng (3)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Hai kỳ trước của bài viết này dễ khiến bạn tưởng rằng những đóng góp thầm lặng cho Gánh đều thuộc về những người phụ nữ. Để trả lại công bằng cho những người đàn ông tuyệt vời của Gánh, xin tiết lộ một phần những công việc của họ. Continue reading

Những đóng góp thầm lặng (2)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Nếu có một ngày đẹp trời, khi guồng máy sản xuất của Gánh hàng xén đã chạy rầm rầm, tôi có rảnh rang ngồi ghi nhận công lao những con vít đầu tiên của cái guồng ấy, tôi sẽ không thể không nhắc đến 4 người phụ nữ, ở đây xin gọi tắt là A, B, C, và D vì họ chắc chắn sẽ không vui nếu tôi nêu tên của họ ra đây (còn ai mà cứ tự nhiên đoán ra thì tôi đây không chịu trách nhiệm :) ) Continue reading

Những đóng góp thầm lặng (1)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Bạn thân mến,

Gánh hàng xén chuyển sang nhà mới, năm học mới cũng sắp bắt đầu, những phiên chợ mới, những gánh hàng mới đang trong kỳ chuẩn bị… Gánh hàng xén đã không thể tổ chức được những phiên chợ thành công trong năm học trước, cũng như sẽ không thể sẵn sàng cho năm học mới nếu như thiếu đi những đóng góp lặng thầm của bao nhiêu hàng xén viên. Tân gia nhà mới, chúng tôi muốn kể bạn nghe về một vài người trong số họ. Trước khi tất cả chúng ta bị cuốn theo những bận rộn của một năm học mới, xin hãy cùng nhìn vào hậu trường của Gánh hàng xén, nơi hàng ngày có những con người lặng lẽ bỏ công sức giúp cho các chuyến hàng được đầy đặn, chu đáo, vừa ý tất cả cổ đông của Gánh và giúp cho đồng vốn đi buôn hàng xén của chúng ta được dùng theo cách hiệu quả nhất. Continue reading

Thiết thực và hiệu quả

Tác giả: Sống Thật Chậm

Sau các chuyến đi, đám mẹt chủ chúng tôi thường bàn bạc với nhau những món hàng nào là thiết thực và thiết yếu nhất, những món hàng nào không nên mang lên nữa, những món hàng nào phải bổ sung thêm vào danh mục cần sắm. Nếu cái lũ hàng xén chúng ta có nhiều tiền thì sướng rồi, thời buổi này bước chân ra cửa muốn mua gì cũng có, muốn mua bao nhiêu cũng được… Phiền một nỗi chúng ta lại chẳng có nhiều tiền, và cũng tại con chúng ta quá đông, cho nên mỗi khi tính toán mua gì đều phải loay hoay nghĩ xem làm sao mua được cho nhiều đứa nhất, trường nào cũng có thể có, rẻ nhất nhưng lại phải tốt nhất, thế mới sinh chuyện :) Continue reading

Hạnh phúc nào hơn?

Tác giả: Sống Thật Chậm

Tôi chưa được gặp người mẹ hai con ấy lần nào, tất cả chỉ là những trao đổi ngắn ngủi hàng ngày qua thư, qua blog, nhưng hầu như không ngày nào chúng tôi không nói với nhau một điều gì đó, nên cảm giác thân quen và gần gũi lắm, chừng như chỉ với tay ra là chạm được vào nhau. Continue reading

Ăn dè hà tiện

Tác giả: Sống Thật Chậm

“Buôn tàu bán bè không bằng ăn dè hà tiện”, cái câu tục ngữ ấy chị em tôi thuộc nằm lòng từ ngày còn bé, nhưng có lẽ chưa bao giờ mang ra áp dụng triệt để như từ khi nhấc cái gánh hàng xén này lên vai :)

Việc cả đám mẹt chủ từ Bắc chí Nam lọ mọ đi mua áo khoác cũ với giá chỉ bằng 10 đến 15 phần trăm giá áo khoác mới (mà chất lượng tốt hơn hẳn), rồi về xoay trần ra chọn lọc, giặt giũ, phân loại để cái áo đưa tới tay bọn trẻ được sạch sẽ, mới mẻ, thơm tho đã là câu chuyện cũ. Hôm nay xin hầu bạn câu chuyện về nguồn gốc một số món hàng độc của Gánh bắt đầu từ năm học tới. Continue reading

Ấn tượng Kon Plong (6)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Người chở tôi đi Măng Buk 2 hôm ấy là thầy L., giáo viên trường cấp 2 Măng Buk. Đó là một thanh niên cao to, nhanh nhẹn và còn rất trẻ. Ban đầu thầy còn e dè, tôi hỏi gì thì trả lời nấy, sau thấy chị hỏi nhiều quá, thôi em tự kể hết luôn cho nó… nhanh :) Continue reading

Ấn tượng Kon Plong (5)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Người thứ hai tôi nói chuyện trong ngày mới đến là thầy H., hiệu phó trường Tiểu học và Mẫu giáo Măng Buk 2. Thầy đang trên đường đi họp về, biết có đoàn ở Măng Buk 1 muốn vào thăm Măng Buk 2, nên ghé vào ăn trưa và đợi chúng tôi đi cùng. Continue reading

Ấn tượng Kon Plong (4)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Các thầy cô giáo ở Kon Plong để lại trong tôi một ấn tượng mạnh mẽ, tôi cứ nghĩ mãi về cái cách họ vừa làm thầy, vừa làm mẹ, vừa làm cha cả mấy trăm học sinh ở trường; cái cách họ gắn bó với nhau, nương tựa vào nhau để đứng vững trong cái điều kiện khó khăn đến cùng cực ấy… và tôi tìm ra nhiều yếu tố lý giải cho việc tại sao mấy mẹt chủ chúng tôi đã không băn khoăn ngần ngại gì khi đặt ra 1 ngoại lệ so với tiêu chí của Gánh hàng xén (GHX) – hỗ trợ cho cả trường cấp 2 nội trú; đã lập tức thống nhất với nhau rằng chúng tôi phải sớm đưa GHX trở lại với Kon Plong. Continue reading

Ấn tượng Kon Plong (3)

Tác giả: Sống Thật Chậm

3. Văn hóa dân tộc ở  Măng Buk: 100% học sinh ở trường Măng Buk là người dân tộc Xê Đăng. Người Xê Đăng theo mẫu hệ, mọi việc trong nhà từ lớn đến nhỏ đều do người mẹ quyết định, theo các thầy cô kể lại thì người đàn ông trong gia đình muốn làm gì cũng phải xin phép vợ… Hihi, nghe thèm nhỉ, nhưng bạn mà là phụ nữ cũng chớ có vội mừng, kèm theo quyền quyết định là cả một núi nghĩa vụ chất lên vai người cai quản gia đình. Cũng lại theo lời kể của các thầy cô (vì chúng tôi ở lại có 2 ngày 1 đêm, nên không có dịp được chứng kiến): người phụ nữ là lao động chính trong gia đình, nếu có 1 gia đình người Xêđăng đi làm về, chắc chắn người vợ lưng gùi nặng, tay bế con dù có vất vả mấy cũng tự xoay xở lấy, người chồng đi người không, tay cầm mỗi cái rựa nhưng không bao giờ chịu bế con hay đeo gùi đỡ cho vợ. (Nghe đến đây thì khối bạn tặc lưỡi, thôi… phụ hệ cũng được, cho nó lành, nhỉ :) ). Tuy nhiên những vai trò chủ chốt trong cộng đồng như già làng, trưởng thôn, thầy cúng… vẫn thuộc về nam giới. Continue reading