Ăn dè hà tiện

Tác giả: Sống Thật Chậm

“Buôn tàu bán bè không bằng ăn dè hà tiện”, cái câu tục ngữ ấy chị em tôi thuộc nằm lòng từ ngày còn bé, nhưng có lẽ chưa bao giờ mang ra áp dụng triệt để như từ khi nhấc cái gánh hàng xén này lên vai 🙂

Việc cả đám mẹt chủ từ Bắc chí Nam lọ mọ đi mua áo khoác cũ với giá chỉ bằng 10 đến 15 phần trăm giá áo khoác mới (mà chất lượng tốt hơn hẳn), rồi về xoay trần ra chọn lọc, giặt giũ, phân loại để cái áo đưa tới tay bọn trẻ được sạch sẽ, mới mẻ, thơm tho đã là câu chuyện cũ. Hôm nay xin hầu bạn câu chuyện về nguồn gốc một số món hàng độc của Gánh bắt đầu từ năm học tới.

Chăn đắp: Nói rất thẳng thắn là ngoài số ít chăn chần bông do một số chị em tự tay may cho Gánh hàng đầu tiên lên Pa Cheo, tôi chưa lần nào thực sự hài lòng với những tấm chăn mà Gánh đưa lên Tây Bắc và Tây Nguyên. Chăn chần bông đi mua ngoài thường được chần dối bằng vải valide nhão nhoẹt, dùng vài lần lỡ mà rách thì có đưa cho tay thợ cứng cũng “bó tay, không có cửa khắc phục”. Chăn nỉ một lớp thì mỏng manh, không thể chống lại cái rét miền núi. Nhưng các chuyến hàng năm học trước quá hối hả, nhìn đám trẻ con rét tím tái người thật không ai cầm lòng được, nên chúng tôi vẫn phải mua và chuyển những tấm chăn như thế đi. Trong bụng lúc ấy tự an ủi là sao cũng được, miễn bọn trẻ có cái gì giữ được hơi ấm cho giấc ngủ trưa ở trường. Khi xong chuyến hàng, về nhà ngồi nghĩ cứ nơm nớp lo sang năm lên thăm trường mà gặp một mớ chăn rách xổ ruột ra ngoài thì không biết chui vào đâu cho khỏi ngượng. Không phải một mình tôi bị cắn rứt bởi những cái chăn ấy, nên mới có chuyện mấy anh chị em kéo nhau về tận Hà Tây, vào làng chuyên buôn vải ký (thường là vải đầu thừa đuôi thẹo từ các nhà máy gia công hàng cho nước ngoài), lùng cho kỳ được loại vải thích hợp để tự sản xuất chăn “made in Gánh hàng xén”. Mời bạn ngắm sản phẩm mới ra lò: chăn kích thước bình quân 1,6mx2m, 2 lớp, chất liệu nỉ xốp dày (nguồn gốc Hàn Quốc), được can rất khéo từ những tấm vải nhỏ.

Vải mua giá 32 ngàn đồng/kg trơn một màu hoặc 33 ngàn đồng/kg có họa tiết. Khi may xong thành phẩm một chăn nặng từ 1,5kg đến 1,7kg (tùy vào nỉ hơi mỏng như chăn ở ảnh dưới hay nỉ dày dặn như chăn ở ảnh trên). Giá vật liệu tính ra rất rẻ, máy may và công may đến thời điểm này dựa hoàn toàn vào sự ủng hộ của một tấm lòng vàng mà tôi phải viết một bài riêng mới thể hiện hết sự trân trọng của chúng tôi. Bởi vải mua tính ký hầu như không có miếng lớn để đơn giản cắt và may, người may phải kỳ công can từng miếng vải nhỏ lại thành tấm lớn rồi mới may thành chăn. Mỗi chiếc chăn như thế này đều có cửa chăn với khuy cài hoặc dây buộc, phía trong bốn góc đều có dây để sẵn, phòng trường hợp đại hàn, các cô có thể lộn trái 1 chiếc chăn khác, lồng vào trong và buộc gắn vào chiếc bên ngoài như ruột chăn, cả lũ trẻ con sẽ được nằm dưới một cái chăn dày sụ, ấm không tả xiết 🙂

Áo gilê: Tôi còn nhớ rất rõ những cái áo sát nách chần bông hình quả trám ngày bé mà chị em tôi hay gọi là “áo trấn thủ” cho oai. Ưu điểm lớn nhất của loại áo này là cảm giác ấm áp, mềm mại, và sự thuận tiện khi mặc nó. Khi đi mua vải may chăn, tôi đã ao ước mỗi đứa trẻ con ở các trường gánh họp chợ có được một tấm áo gilê bó người bằng dạ nỉ. Lúc ấy, gió bấc chỉ có nước khóc ròng chứ không sao chạm được đến những thân hình bé nhỏ ấy nữa. Và đây, ước mơ ấy chiều qua mới biến thành sự thật.

Áo cắt bằng vải rẻo thừa ra khi may chăn, hai lớp vải nỉ, đường may dấu vào trong, có thể mặc cả 2 mặt đẹp như nhau,

không dùng cúc mà dùng miếng dán nên bé mấy cũng tự mặc và cởi dễ dàng 🙂

Áo này mới là phiên bản đầu tay của mẹ cháu, chắc chắn với đủ các loại vải rẻo nhiều màu sắc, sẽ có những chiếc đáng yêu hơn trong tương lai. Xin tiết lộ là khi nhờ người mẫu mặc thử lần đầu tiên, đã nghe thỏ thẻ ngay: “Mẹ, con thích áo này lắm, con giữ nó luôn được không?” Câu trả lời đương nhiên là “Không” (vì còn phải để cho các chị các cô làm áo mẫu), nhưng mẹ cháu như mở cờ trong bụng vì biết thế là thành công rồi.

Món hàng đa dụng không biết nên gọi là gì: Hơn hớn khoe với Cún Bông và Mẹ Còi về thành tích tận dụng vải thừa, nghe ngay lời khuyến khích của Cún Bông: “Em nghĩ vải rẻo thừa mà dài dài, không còn làm gì được, chị cho chắp lại làm khăn quàng đi.” Nghĩ cũng hay, lại được Mẹ Còi chỉ thị: “May khăn hình ống đi, vì dùng được nhiều mục đích hơn, và trẻ con đeo chắc trên cổ, không lo quên hay rơi gì đi đâu được.” Thế là mẹ cháu lại lọ mọ thử nghiệm, rốt cục cái món này không biết nên gọi là gì:

Là khăn quàng cổ hay cổ lọ giả

Là mũ

Là đồ giữ ấm tai hay băng đô cho bé gái…

Hihi, sau khi sản xuất cái món này xong, vải vụn sẽ chỉ còn là những mảnh bằng nửa bàn tay, bàn với Mẹ Còi là cứ cất đấy, bao giờ được nhiều nhiều sẽ độn vào vỏ vuông, chần tay thành những cái đệm ngồi rất ấm cho các bé Mẫu giáo (tất nhiên chỉ dùng được cho những điểm trường nào mà lớp đã lót gạch men). Thế là đống vải nỉ mua về chẳng bị bỏ phí dù chỉ một tẹo 🙂

Không phải tự dưng những chuyện này được lôi ra buôn ngày hôm nay. Bắt đầu từ cuối tuần này (thứ Bảy 16 tháng Sáu) trở đi, Gánh hàng xén phải tập trung dọn kho, phân loại hàng hóa và may chăn, may áo… nên rất cần các loại nhân lực: từ chị em phụ nữ khéo tay may vá đến đàn ông khỏe mạnh đóng bao khiêng vác, cần người nhìn việc biết ngay lẫn người ngồi yên gói, buộc theo chỉ dẫn… Đề nghị bác nào có lòng và có thời gian thì cho biết qua địa chỉ email: ganhhangxen@gmail.com, chúng em xin gửi chương trình và thời gian cụ thể để tùy chọn thời gian và công việc thích hợp. Bác nào không có thời gian để xuống tận Cầu Diễn, chúng em xin gửi những việc nho nhỏ mà ngồi nhà cũng giúp được ạ 🙂

26 bình luận trong “Ăn dè hà tiện

  1. Mua một tăng một?
    Tôi thấy sản phẩm “cổ lọ” và “áo gi-lê” của Gánh hàng xén khá hấp dẫn, có thể có chỗ đứng trên thị trường. Ngay ở nước ngoài, sản phẩm giống hệt như vậy (cả về kiểu dáng và vật liệu) bán rất chạy! Vậy sao Gánh hàng xén không tính đến việc “kinh doanh” sản phẩm này.
    Phương thức kinh doanh là mua vật liệu, thuê may và đóng gói rồi bán với giá gấp đôi giá gốc. Do thiết kế đơn giản nên tôi nghĩ là nếu thuê với số lượng lớn tới cả vạn chiếc thì tiền công may không cao, giá thành vì thế sẽ tương đối mềm.
    Về vốn (đầu vào) thì có thể vận động quyên góp cho đợt đầu rồi “lấy mỡ nó rán nó”, dùng tiền bán hàng để đầu tư tiếp cho đợt tiếp theo. Về kênh tiêu thụ (đầu ra) thì tôi sẽ chuẩn bị một cửa hàng trực tuyến trong “Cơm có thịt” và sẵn sàng làm các loại quảng cáo cho sản phẩm này. Chi phí bán hàng sẽ là số không.
    Hàng tốt, giá mềm, lại vì mục đích từ thiện mua một tặng một cho trẻ vùng cao, nếu tổ chức tốt thì có thể hy vọng tạo được một hình thức hỗ trợ lâu dài.

  2. Các chị ơi, làm thêm cái mark GanhHangXen trên mỗi chăn, cổ áo gile, khăn đa năng quấn bộ phần trên cổ cho đỡ có ai lỡ thấy cái thương hiệu hấp dẫn lại “xí” tranh. Sau….dăm năm nữa k khéo tập đoàn GanhHangXen nổi tiếng ầm ầm, mọi ng lại…nhái.. thì tiếc hùi hụi :))

  3. Chào các chi
    Em vốn xuất thân là thợ may CN gần 20 năm. Nay đẵ bỏ cty. Hiện đang làm cv khác. Làm theo ca. Nên cũng co thoi gian ranh. Muốn phu giup cac chi may chan. Cho em dc de lien he. Hien em dang o cau dien. Sdt. 0973652255

  4. Ôi giời ơi, trình IT kém hôm nay mới vượt tường vào được với gánh,sướng quá,sướng quá!STC đúng là bà Trùm,cái đầu em nghĩ ra lắm mẹo hay thế,em đúng là nhà buôn hảo hạng.Mang áo gile lên chợ đi,mùa đông khoác áo gile làm việc nhà rất tiện lợi,đăng ký 1 cặp cho 2 vợ chồng già nào.

  5. Không khéo tay mà may được áo gilê và “món hàng đa dụng” kia à? Mình thì may chăn còn sợ đường may không thẳng, nên phục “người ta” sát đất rồi!!!

    • Hihi, bạn hiền không biết à, tớ chỉ giỏi chỉ đạo diễn xuất thôi, mà công ty tớ có nghề diễn những món như thế này nên mọi việc trông thế nhưng nhẹ nhàng lắm, không mất nhiều thời gian đâu. Cũng biết là khi giao cho các mẹ thì trình độ xử lý máy may không giống nhau, nên cái rập được thiết kế đơn giản, hầu hết đều là đường may thẳng, ai may ra cũng một chín một mười cả ấy mà 🙂

  6. Hôm ở Cầu Diễn, thấy STC và CB đi mua vải, tớ mới chỉ hình dung ra các con sẽ có chăn ấm để đắp. Hôm nay xem ảnh, thấy các sản phẩm phụ hay quá, tớ rất thích! (Hay là tại “người mẫu” nhí dễ thương đây nhỉ?). Cảm ơn bạn T đã giúp bọn mình may chăn. Chỉ còn biết thán phục sự thông minh, đảm đang và khéo léo của các bạn!!!

  7. Ôi ! Các chị Mẹt chủ mẹt đáng yêu quá! Sản phẩm “made in Gánh hàng xén”thật ấm áp tình yêu thương.

    • Đúng rồi! mỗi người góp tay lo cho các cháu thêm được chút gì hay chút ấy chị nhỉ. Biết đâu mai mốt GHX mở thêm xưởng may trong này . Em may được, vẫn may lấy đồ linh tinh ở nhà mà, có điều…may nhanh hơn nàng Bân thôi!

      • Làm những việc thế này thấy vui vui, nhỉ Trang nhỉ, mặc dù sẽ có người lẩm bẩm “mấy đứa này khùng hết cả rồi” 🙂 Tự tay làm gì đó cho bọn trẻ thấy thích hơn đi mua hoặc thuê người làm cho, bởi vì mỗi món đồ đơn giản ấy được thêm vào bao nhiêu tình thương mến.

  8. Ui chao ui, “nguoi ta” thiet la kheo tay nhieu sang kien 🙂 Hom nay lai duoc bonus them hinh cua “nguoi ay” rat la de yeu.

    • Đúng một nửa thôi bạn hiền ơi: nhiều sáng kiến nhưng mà không khéo tay 🙂 Người mẫu rất sung sướng mặc đồ lên người rồi chui vào phòng máy lạnh chụp ảnh, vì Hà Nội đang nóng ngốt người 🙂

Không cho phép ghi chú.