Đăk Uy Bay: Chuyện bây giờ mới kể (2)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Trò chơi cảm giác mạnh

Sáng sớm thức dậy, mình muốn vào Đăk Uy Bay ngay vì biết thế nào cũng phải tận dụng từng phút một thời gian khô ráo, đến chiều trời thường đổ mưa, công việc mà đình lại thì bao nhiêu con người sẽ khốn khổ nếu phải thu xếp ở lại 1 đêm trong ấy. Thầy hiệu phó thì cứ đủng đà đủng đỉnh, lại còn giải thích với mình: “Mới sáng ra đường cỏ còn ướt, đi trơn lắm chị ạ, không an toàn đâu, để chút nắng lên rồi đi…” Chịu không nổi, mình nháy thầy Linh (xế riêng của mình) ra hỏi “đường ướt sương em có đi được không”, Linh gật đầu quả quyết là đi được. Kẹo Mút và Bi Ve đêm trước ra hành lang hóng hớt mấy cuộc điện thoại không mấy êm ái của mình với thầy hiệu trưởng, đã đoán ra tình hình, nên cũng chẳng còn lòng dạ nào mà ăn sáng, mấy chị em ra quán uống càphê, đổ xăng rồi lên đường trước, các thầy đợi đường khô thì cứ việc đợi… Tiếp tục đọc