Đăk Kôi – “Trao yêu thương nhận tiếng cười”

Bài viết được dẫn từ blog của Mẹt Gỏi lá: http://metgoila.wordpress.com

(Trích từ FaceBook của bạn Sơn – thành viên nhóm 1+)

Hành trình về với Đăk Kôi của nhóm bạn thân 1+… Một chuyến đi, một trải nghiệm khó quên! Lần đầu tham gia một plan của nhóm nhưng dường như giữa các thành viên không có khoảng cách, ở đó chỉ thấy sự hòa đồng, thân thiện, nhiệt tình… Chúng tôi những con người TRẺ mang trong mình nhiệt huyết, tinh thần vì cộng đồng hướng về những nơi còn khó khăn trên mảnh đất Kon Tum… Tôi đã học được rất nhiều từ chuyến đi đó! Tiếp tục đọc

Thư từ Gánh Hàng Xén Canada

Tác giả: Nhà Ngoại

Tôi đến với Gánh Hàng Xén do hệ thống mạng chằng chịt, mạng này nối qua mạng kia để rồi cuối cùng vào ngồi lọt thỏm trong Gánh Hàng Xén.

Nói thật là tôi ấn tượng với cái tên Sống Thật Chậm, qua cái tên này, tôi thấy cả một triết lý nhân sinh quan rất cần thiết cho tôi. Từ đó liên lạc qua về, nói chuyện, buôn chuyện thành bác bác, cháu cháu, dì dì, ngoại ngoại râm ran cả lên. Tiếp tục đọc

Đặt tên cho em

Tác giả: MeCoi

Mình quen nàng đến nay mới ngót nghét bốn tháng. Thế nào nàng cũng sẽ tròn mắt lên cười: “Thế thôi hả chị, em cứ tưởng lâu lắm rồi chứ?!”

Nàng rất yểu điệu thục nữ, lúc nào cũng nhẹ nhàng, dịu dàng, duyên dáng chứ không “hổ vồ” như mình, STC hay bé Linh. Tiếp tục đọc

Ấn tượng Kon Plong (6)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Người chở tôi đi Măng Buk 2 hôm ấy là thầy L., giáo viên trường cấp 2 Măng Buk. Đó là một thanh niên cao to, nhanh nhẹn và còn rất trẻ. Ban đầu thầy còn e dè, tôi hỏi gì thì trả lời nấy, sau thấy chị hỏi nhiều quá, thôi em tự kể hết luôn cho nó… nhanh 🙂 Tiếp tục đọc

Ấn tượng Kon Plong (5)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Người thứ hai tôi nói chuyện trong ngày mới đến là thầy H., hiệu phó trường Tiểu học và Mẫu giáo Măng Buk 2. Thầy đang trên đường đi họp về, biết có đoàn ở Măng Buk 1 muốn vào thăm Măng Buk 2, nên ghé vào ăn trưa và đợi chúng tôi đi cùng. Tiếp tục đọc

Ấn tượng Kon Plong (4)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Các thầy cô giáo ở Kon Plong để lại trong tôi một ấn tượng mạnh mẽ, tôi cứ nghĩ mãi về cái cách họ vừa làm thầy, vừa làm mẹ, vừa làm cha cả mấy trăm học sinh ở trường; cái cách họ gắn bó với nhau, nương tựa vào nhau để đứng vững trong cái điều kiện khó khăn đến cùng cực ấy… và tôi tìm ra nhiều yếu tố lý giải cho việc tại sao mấy mẹt chủ chúng tôi đã không băn khoăn ngần ngại gì khi đặt ra 1 ngoại lệ so với tiêu chí của Gánh hàng xén (GHX) – hỗ trợ cho cả trường cấp 2 nội trú; đã lập tức thống nhất với nhau rằng chúng tôi phải sớm đưa GHX trở lại với Kon Plong. Tiếp tục đọc

Ấn tượng Kon Plong (3)

Tác giả: Sống Thật Chậm

3. Văn hóa dân tộc ở  Măng Buk: 100% học sinh ở trường Măng Buk là người dân tộc Xê Đăng. Người Xê Đăng theo mẫu hệ, mọi việc trong nhà từ lớn đến nhỏ đều do người mẹ quyết định, theo các thầy cô kể lại thì người đàn ông trong gia đình muốn làm gì cũng phải xin phép vợ… Hihi, nghe thèm nhỉ, nhưng bạn mà là phụ nữ cũng chớ có vội mừng, kèm theo quyền quyết định là cả một núi nghĩa vụ chất lên vai người cai quản gia đình. Cũng lại theo lời kể của các thầy cô (vì chúng tôi ở lại có 2 ngày 1 đêm, nên không có dịp được chứng kiến): người phụ nữ là lao động chính trong gia đình, nếu có 1 gia đình người Xêđăng đi làm về, chắc chắn người vợ lưng gùi nặng, tay bế con dù có vất vả mấy cũng tự xoay xở lấy, người chồng đi người không, tay cầm mỗi cái rựa nhưng không bao giờ chịu bế con hay đeo gùi đỡ cho vợ. (Nghe đến đây thì khối bạn tặc lưỡi, thôi… phụ hệ cũng được, cho nó lành, nhỉ 🙂 ). Tuy nhiên những vai trò chủ chốt trong cộng đồng như già làng, trưởng thôn, thầy cúng… vẫn thuộc về nam giới. Tiếp tục đọc

Ấn tượng Kon Plong (2)

Tác giả: Sống Thật Chậm

2. Thời tiết Kon Plong: Chúng tôi đến nơi này vào mùa thời tiết thuận lợi nhất trong năm.  Sáng ra nắng vàng óng trên cây, bầu trời cao lồng lộng, xanh thẳm. Thế mà mới quá trưa, thoắt cái, mây đen kéo đến, mưa sầm sập, tôi cúi gằm mặt xuống, vẫn thấy mưa quất rát rạt, chạy mất dép về đến trường mới biết là hồi nãy bị mưa đá. Nhưng vừa mưa mù trời đấy, lát sau nắng lại đã hửng lên, gió mang đầy hơi nước đượm hương lá trong trẻo khiến tôi nhớ về những ngày sơ tán xa xưa. Ở thành phố bây giờ hiếm khi có thể ngửi mùi hương trong gió như thế. Vào mùa thuận lợi nhất mà thời tiết còn như cô gái lỡ thì đỏng đảnh thế này, học sinh đi học còn bước thấp bước cao, đi không khéo sụt chân xuống bùn ngập sâu tới gối, nữa là vào mùa không thuận lợi thì chẳng hiểu thời tiết sẽ thế nào. Đem thắc mắc ấy hỏi cô Hiền, cô không trả lời, chỉ kể: “Ngày em mới vào nhận công tác ở đây, đúng mùa mưa, mấy tháng sau em mới nhìn thấy mặt trời lần đầu chị ạ.” Tiếp tục đọc

Ấn tượng Kon Plong (1)

Tác giả: Sống Thật Chậm

Lỡ hẹn với chủ bút Mẹ Còi là sẽ viết thêm loạt bài chi tiết về Măng Buk, đến khi soạn ảnh để viết bài mới ngã ngửa ra rằng chẳng có mấy cái ảnh trong tay. Rõ là trời hại, đi đâu tôi cũng chỉ chăm chú làm xong phận sự rồi tỷ tê nói chuyện với giáo viên, với các bé hoặc lần mò đi quan sát xung quanh, chi tiết ghi vào bộ nhớ nhưng cái bản năng chụp ảnh vốn không có, tay chân đắc lực như Thắng, như Toàn thì lần này chẳng đi cùng nên chẳng cậy được vào ai. Thôi đành mời bạn đọc chay một lần vậy 🙂 Cáo lỗi trước với bạn nếu bạn là người thích hình ảnh hơn thích đọc 🙂 Tiếp tục đọc

Măng Buk – ngày trở lại

Tác giả: Lã Chí An (Mẹt Gỏi lá)

Chúng tôi trở lại với Măng Buk trong những ngày nắng ráo. Đoạn đường đất từ trung tâm thị trấn Măng Đen vào xã Măng Buk dường như đã dễ đi hơn so với lần trước, mặc dù những sườn dốc cheo leo vẫn sừng sững còn đó. Một chiếc u-oát với 6 bạn trẻ tràn trề năng lượng, một chiếc Lexus với 3 “cô gái” tuổi trung tiên đầy nhiệt huyết của Gánh hàng xén và một nữ giám đốc với 2 cận vệ rất sung sức đến từ công ty Bảo hiểm Toàn cầu (GIC) trên chiếc Captiva tưởng chừng như sẽ chinh phục được đoạn đường hơn 20km ấy. Nhưng rồi, cả đoàn cũng phải ngả mũ chào thua cái ngầm nước lớn chảy siết và phải nhờ đến sự giúp sức của tài xế bản địa. Cuối cùng, cả đoàn cũng đến được điểm trường chính THCS Măng Buk vào giữa trưa. Vừa vội vàng trao đổi, chia nhóm, phân công nhiệm vụ vừa lót sơ dạ dày với bữa cơm các cô giáo đã chuẩn bị. Và cũng đã đến giờ xuất phát…

IMG_0177.jpg Tiếp tục đọc

Báo cáo tổng kết phiên chợ Măng Buk 1

Phiên chợ Măng Buk 1: họp ngày 16/4/2012

Trong khi mở phiên chợ Măng Buk, vẫn có những hoạt động khác của Gánh hàng xén, để tiện theo dõi chúng tôi sẽ tổng kết toàn bộ gom hàng, góp vốn, dốc hầu bao của cả Gánh vào đây, chi tiết hàng tiêu thụ cho Măng Buk được tổng kết trong các bảng ở mục Tính sổ khi tan chợ.

Tiếp tục đọc

MĂNG BUK – NƠI TRÁI TIM CÒN Ở LẠI

Tác giả: Nguyễn Văn Thịnh (Mẹt Gỏi lá)

Bài được dẫn từ blog của Mẹt Gỏi lá: http://metgoila.wordpress.com/

Chỉ với hơn 40km đường mà mất hơn 2h đi ô tô mới vào tới nơi với U-oát, còn Lexus và Captiva thì phải chịu thua nằm lại dọc đường. Lần đầu tiên biết những “Ổ Voi”, “ Ngầm” khủng bố thế nào và phải nhờ người bản địa chạy dùm chứ mình chịu thua (Qua chuyến đi này kinh nghiệm lái xe của mình lên tay hẳn đấy nhé ). Nghe các thầy cô bảo cách đây vài năm nếu muốn vào đến trung tâm xã phải đi mất 2 ngày với xe máy. Nghe thật kinh khủng! Tiếp tục đọc